Câu chuyện: Người con gái giữ đường lửa và thắp sáng đời thường
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến lửa khu IV – nơi được ví như “tọa độ chết” của chiến tranh phá hoại – có biết bao người con gái đã âm thầm cống hiến tuổi xuân của mình để giữ cho những con đường không bị đứt gãy. Trong số đó, cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Thoa là một hình ảnh tiêu biểu, lặng lẽ nhưng vô cùng kiên cường.
Sinh ra nơi vùng quê Hải Hậu giàu truyền thống cách mạng, bà lớn lên trong hoàn cảnh đất nước chia cắt. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, bà đã không ngần ngại gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, rời xa gia đình, bước vào tuyến đường vận tải lửa khu IV – nơi ngày đêm hứng chịu mưa bom, bão đạn của kẻ thù. Công việc của bà và đồng đội không có tiếng súng trực diện, nhưng lại luôn ở ranh giới giữa sự sống và cái chết. Đó là những ngày san lấp hố bom, sửa chữa cầu đường, vận chuyển hàng hóa, đảm bảo cho tuyến giao thông huyết mạch luôn thông suốt.
Tuyến đường khu IV khi ấy là nơi tập trung đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Máy bay gầm rú trên bầu trời, bom trút xuống từng đợt, cày xới mặt đất. Có những đoạn đường vừa được sửa xong lại bị đánh phá ngay sau đó. Nhưng cứ mỗi lần như vậy, những người thanh niên xung phong lại quay trở lại – kiên trì và không mệt mỏi. Nguyễn Thị Thoa là một trong những người như thế.
Đồng đội kể lại rằng, bà luôn là người có mặt sớm nhất khi nhiệm vụ bắt đầu, và cũng là người rời đi sau cùng khi công việc hoàn tất. Có những đêm, khi tiếng bom vừa dứt, khói bụi còn chưa tan, bà cùng đồng đội đã lao ra đường, tay cuốc, tay xẻng, nhanh chóng san lấp những hố bom sâu hoắm. Trong bóng đêm, ánh đèn pin le lói, những dáng người nhỏ bé nhưng kiên cường vẫn miệt mài làm việc. Họ hiểu rằng, mỗi phút chậm trễ có thể ảnh hưởng đến cả đoàn xe phía sau, đến cả chiến trường phía trước. Có những lần đối mặt với bom nổ chậm – thứ “kẻ thù vô hình” có thể cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào – nhưng bà không hề nao núng. Bằng sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm, bà cùng đồng đội vẫn hoàn thành nhiệm vụ, giữ cho con đường luôn thông suốt.
Giữa gian khổ, người con gái Hải Hậu ấy vẫn giữ được tinh thần lạc quan. Bà thường động viên đồng đội, chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Những câu chuyện nhỏ, những tiếng cười hiếm hoi giữa bom đạn đã trở thành nguồn động viên quý giá giúp họ vượt qua tất cả.
Chiến tranh qua đi, những con đường năm xưa đã hồi sinh, xanh lại màu cây. Người con gái thanh niên xung phong năm ấy trở về quê hương, mang theo trong mình ký ức của một thời hoa lửa. Nhưng bà không dừng lại ở đó.
Trong thời bình, bà tiếp tục thể hiện bản lĩnh của mình trên một “mặt trận” mới – phát triển kinh tế gia đình và đóng góp cho cộng đồng. Với tinh thần cần cù, chịu khó, bà từng bước xây dựng kinh tế ổn định, trở thành một trong những tấm gương tiêu biểu trong phong trào “Nữ cựu Thanh niên xung phong làm kinh tế giỏi” tại địa phương.
Không chỉ làm kinh tế, bà còn tích cực tham gia các hoạt động Hội, giúp đỡ những đồng đội cũ còn gặp khó khăn. Với bà, tình đồng đội không chỉ là ký ức, mà là một phần máu thịt, là nghĩa tình không bao giờ phai nhạt.
Những đóng góp của bà được ghi nhận bằng Kỷ niệm chương Thanh niên xung phong, nhưng phần thưởng lớn nhất chính là sự trân trọng của cộng đồng, là hình ảnh một người phụ nữ đã sống trọn vẹn cả trong chiến tranh và hòa bình.
Câu chuyện của cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Thoa là câu chuyện của những con người đã giữ cho “mạch máu giao thông” không ngừng chảy giữa lửa đạn. Họ không cầm súng, nhưng lại góp phần quyết định vào thắng lợi chung của dân tộc. Hôm nay, khi những con đường đã trở nên bằng phẳng, khi cuộc sống đã yên bình, chúng ta càng thấm thía hơn giá trị của những hy sinh thầm lặng ấy.



