Câu chuyện "Người con gái miền đất đỏ" do em Trần Bảo Trâm lớp 2B kể trong ngày hội đọc sách gia đình
Câu chuyện "Người con gái miền đất đỏ" do em Trần Bảo Trâm lớp 2B kể trong ngày hội đọc sách gia đình
Rất vinh dự cho em được đại diện tập thể lớp 2B tham gia kể chuyện trong Ngày đọc sách gia đình ngày hôm nay.
Có một câu chuyện đã trở thành huyền thoại lan tỏa trong không gian, thời gian, làm rung động trái tim của mỗi người, khi nghĩ về người con gái dũng cảm, bất khuất, người anh hùng đã chết trong mùa hoa lê-ki-ma nở. Người con gái đó không ai khác chính là chị Võ Thị Sáu. Câu chuyện em kể ngày hôm nay nói về tấm gương yêu nước, bất khuất trước kẻ thù của chị, đó là câu chuyện “Người con gái miền đất đỏ”.
Chị Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 trong một gia đình nghèo tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu. Chị tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi. Nhờ sự mưu trí, dũng cảm, chị đã hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao và nhanh chóng trở thành nữ chiến sĩ trinh sát của đội công an xung phong đất đỏ.
Tháng 2 năm 1950, chị dùng lựu đạn giệt hai tên địch. Thật không may, chị bị sa vào tay địch. Chúng giam cầm chị trong khám Chí Hòa, dùng đủ thứ đòn roi tra tấn chị. Chúng hi vọng tìm được manh mối cách mạng của chị. Chị chết đi sống lại nhiều lần. Nhưng chị Sáu vẫn nêu cao tấm gương dũng cảm vươn lên, không khuất phục kẻ thù. Không khai thác được thông tin gì. Bọn thực dân Pháp la lớn:
- Muốn sống thì hãy khai ra mau.
Chị quả quyết:
- Tôi không có gì để khai.
Tháng 4 năm 1951, chúng đưa chị ra tòa án xét xử. Tên chánh án tuyên bố:
- Phạm nhân Võ Thị Sáu can tội giết người, có hành vi phá rối trật tự bảo hộ của nước Pháp. Tòa tuyên án tử hình, tịch thu toàn bộ gia sản.
Trước mặt tên chánh án, chị dõng dạc trả lời:
- Ta còn mấy thùng rác ở khám Chí Hòa, tụi bay vô mà tịch thu. Đả đảo thực dân Pháp, kháng chiến nhất định thắng lợi.
Bản án tử hình người con gái chưa đến tuổi vị thành niên đã gây xôn xao dư luận trong và ngoài nước. Kẻ thù run sợ không dám xử bắn chị Sáu tại Sài Gòn. Chúng quyết định đưa chị ra Côn Đảo.
Khoảng 4 giờ sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại cửa xà lim, chị Sáu đã sẵn sàng trong bộ quần áo bà ba trắng toát. Bọn thực dân Pháp vô cùng ngạc nhiên, khi lần đầu tiên chúng thấy một người con gái sắp bị đưa ra tử hình mà vẫn ung dung hiên ngang đến vậy. Chúng đưa chị đến gặp viên cố đạo rửa tội. Cha nói:
- Cha sẽ rửa tội cho con.
Chị từ chối và nói:
- Tôi không có tội, yêu nước không phải là tội. Những kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội. Khi cha hỏi:
- Con có ân hận điều gì trước lúc chết không?
Chị Sáu đã trả lời:
- Tôi chỉ ân hận khi chưa giệt được bọn lũ thực dân cướp nước và lũ tay sai bán nước.
Người con gái từ từ bước ra pháp trường trong cái nắng nhạt nhòa đầy sức xuân của năm Nhâm Thìn. Chị ngắt một nhành hoa cài lên mái tóc rồi vừa đi vừa hát.
Bọn thực dân Pháp bịt mắt chị lại. Nhưng chị yêu cầu:
Không cần bịt mắt tôi, hãy để cho tôi được nhìn đất nước thân yêu này thêm một lần. Và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người.
Rồi chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca “ đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc, bước chân dồn vang….”
Khi tên chỉ huy chuẩn bị ra lệnh cho bọn lính nổ súng. Chị đã thét lên những lời cuối cùng:
- Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm.
Và rồi chị nằm xuống nơi sóng biển rì rào.
“Người con gái trẻ măng
Giặc đem ra bãi bắn
Đi giữa hai hàng lính
Vẫn ung dung mỉm cười
Ngắt một đóa hoa tươi
Chị cài lên mái tóc
Đầu ngẩng cao bất khuất”
Cái chết của chị Võ Thị Sáu đã trở thành bất tử. Chị đã hi sinh nhưng tấm gương về người con gái dũng cảm, bất khuất của chị vẫn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam. Tình yêu đó soi sáng mọi nẻo đường chúng em đi. Chị là tấm gương sáng cho lớp lớp đội viên nhi đồng chúng em noi theo. Các bạn ơi, chúng ta sẽ nguyện ra sức học tập, rèn luyện để trở thành con ngoan, trò giỏi để mai này dựng xây đất nước ngày càng đẹp giàu.
Câu chuyện em kể đến đây kết thúc rồi.
Xin kính chúc thầy cô giáo và các bạn học sinh sức khỏe, hạnh phúc. Em xin chân thành cảm ơn!



