Bài viết

Câu chuyện: Người giữ đường

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Người giữ đường

Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, tuyến đường Trường Sơn ngày đêm oằn mình trong bom đạn. Ở một trọng điểm gần đèo Phu La Nhích, tiểu đội thanh niên xung phong do Nguyễn Thị Hồng Nhung, 20 tuổi, quê Thái Bình, làm tiểu đội trưởng nhận nhiệm vụ giữ đường thông suốt. Nhung là con cả trong gia đình có ba chị em. Bố mất sớm, mẹ tần tảo nuôi con. Ngày lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay cô một chiếc khăn tay cũ và dặn: “Sống sao cho đáng con nhé.” Nhung cười, gật đầu, nhưng trong lòng hiểu rõ chuyến đi này có thể không có ngày trở lại.

Công việc của họ bắt đầu từ khi trời chưa sáng. Bom đạn giặc Mỹ thường dội xuống ban đêm, sáng ra cả đội lại lao vào san lấp hố bom, dọn đá, mở đường cho xe qua. Có hôm vừa lấp xong, máy bay lại quay lại ném tiếp, đất đá còn nóng bỏng, khói chưa tan, họ đã phải làm lại từ đầu.

Một buổi trưa tháng tám, nắng rừng gay gắt như đổ lửa. Nhung cùng đồng đội đang xúc đất thì còi báo động vang lên. Tất cả vội lao xuống hầm. Tiếng bom dội xuống liên hồi, đất rung chuyển như muốn xé toạc con đường.

Khi tiếng máy bay xa dần, Nhung là người đầu tiên bật lên khỏi hầm. Trước mắt cô, con đường vừa sửa xong lại bị cày nát. Một chiếc xe vận tải trúng bom, nằm nghiêng bên mép vực. Tài xế bị thương, kẹt trong cabin.

Không chần chừ, Nhung lao đến. “Anh ơi, cố lên!” – cô hét lớn giữa tiếng khói bụi. Đồng đội chạy theo, cùng nhau cạy cửa xe, kéo người tài xế ra ngoài. Máu thấm đỏ cả áo cô, nhưng Nhung không dừng lại.

Chiều hôm đó, con đường lại được nối liền. Đoàn xe kịp thời vượt qua trước khi trời tối. Đêm xuống, cả đội quây quần bên bếp lửa nhỏ. Nhung lấy từ ba lô ra lá thư mẹ gửi. Giọng cô đọc chậm rãi: “Ở nhà lúa tốt lắm con ạ. Mẹ vẫn khỏe. Con giữ gìn sức khỏe, đừng lo cho mẹ…” Mọi người im lặng. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt ai cũng đỏ hoe.

Nhung gấp thư lại, mỉm cười: “Hòa bình, mình về quê, tớ dẫn các cậu đi gặt lúa.” Cả đội bật cười, nhưng trong lòng ai cũng hiểu đó là ước mơ mong manh giữa chiến tranh.

Một tuần sau, trong một trận đánh ác liệt, tiểu đội nhận lệnh khẩn: phải thông đường ngay trong đêm. Trời tối đen, chỉ có ánh pháo sáng le lói. Mọi người làm việc trong im lặng, chỉ nghe tiếng cuốc xẻng chạm đất.

Bất ngờ, một tiếng nổ chát chúa vang lên. Đất đá tung lên mù mịt. Khi khói tan, Nhung đã bị vùi một phần dưới hố bom. Đồng đội lao đến đào bới.

Nhung được kéo ra, vẫn còn tỉnh. Cô nắm chặt tay người bạn thân Trần Thị Mai Anh, giọng yếu dần:

“Đừng… đừng dừng lại… đường phải thông…”

Đó là câu nói cuối cùng của cô.

Đêm ấy, không ai khóc thành tiếng. Họ cắn chặt môi, tiếp tục làm việc cho đến sáng. Và đúng giờ quy định, đoàn xe lại lăn bánh qua con dốc đỏ.

Nhiều năm sau, con đường Trường Sơn trở thành huyền thoại. Người ta nhớ đến những đoàn xe, những chiến công… nhưng ít ai biết, dưới lớp đất kia là bao tuổi trẻ đã hóa thành đất.

Trên một ngọn đồi nhỏ, tấm bia ghi rõ: Liệt sĩ Nguyễn Thị Hồng Nhung (1952–1972) Dưới chân mộ, những bông hoa rừng vẫn nở lặng lẽ—như chính tuổi xuân của cô, đẹp và dừng lại mãi mãi nơi chiến trường.

Tên tác giả: Lại Thị An Ngọc

Lớp: 11A2

Địa chỉ: Thôn Dương Xá-Xã Liêm Hà-Tỉnh Ninh Bình

Trường THPT A Thanh Liêm, Xã Thanh Bình- tỉnh Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện: Người giữ đường | Câu chuyện thời hoa lửa