Câu chuyện Người giữ lửa ký ức Trường Sơn
" Khi vừa tròn 18 tuổi, bác Hòa đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Những năm tháng ở Trường Sơn là chuỗi ngày gian khổ mà bác không bao giờ quên. Bác kể rằng, công việc chính của đơn vị là mở đường, san lấp hố bom và vận chuyển hàng hóa. Bom đạn của kẻ thù rải xuống bất cứ lúc nào, có những ngày vừa lấp xong một đoạn đường thì ngay lập tức bị đánh phá trở lại. Có lần, đơn vị của bác đang làm nhiệm vụ ban đêm thì bất ngờ bị máy bay phát hiện. T
" Khi vừa tròn 18 tuổi, bác Hòa đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Những năm tháng ở Trường Sơn là chuỗi ngày gian khổ mà bác không bao giờ quên. Bác kể rằng, công việc chính của đơn vị là mở đường, san lấp hố bom và vận chuyển hàng hóa. Bom đạn của kẻ thù rải xuống bất cứ lúc nào, có những ngày vừa lấp xong một đoạn đường thì ngay lập tức bị đánh phá trở lại. Có lần, đơn vị của bác đang làm nhiệm vụ ban đêm thì bất ngờ bị máy bay phát hiện. Tiếng bom nổ vang trời, đất đá văng tung tóe. Sau trận đó, nhiều đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu. Điều khiến bác nhớ nhất không chỉ là sự ác liệt của chiến tranh, mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Trong những ngày thiếu thốn lương thực, họ chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước. Có người bị thương vẫn cố gắng ở lại để hoàn thành nhiệm vụ. Chính tinh thần ấy đã giúp họ vượt qua mọi khó khăn, gian khổ. Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương với những vết thương còn hằn trên cơ thể. Dù vậy, bác luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng chung của dân tộc. "



