Câu chuyện người lính Hà Bá Giao
Ông Hà Bá Giao sinh năm 1950, trong một miền quê nghèo nhưng giàu truyền thống. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những buổi chiều chăn trâu và những đêm nghe người lớn kể chuyện về chiến tranh, về những người lính đã ngã xuống để giữ đất. Có lẽ từ những câu chuyện ấy, trong lòng cậu bé Giao đã sớm nhen lên một ngọn lửa—ngọn lửa của lòng yêu nước.
Năm 1971, khi tròn 21 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời làng, mẹ ông không khóc, chỉ lặng lẽ gói cho con một nắm cơm và dặn: “Đi cho đáng mặt đàn ông, con nhé.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến trường.
Những năm đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày khắc nghiệt. Ông cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, băng qua những con suối lạnh buốt, đối mặt với bom đạn và cả những cơn sốt rừng tưởng chừng không qua khỏi. Nhưng giữa gian khổ, tình đồng đội lại bùng lên như lửa. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc, và cả niềm tin rằng ngày mai sẽ sống.



