CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH TÌNH NGUYỆN VIỆT NAM TẠI LÀO
Ông Lò Khăm Tính – một cựu quân tình nguyện Việt Nam từng làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào
CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH TÌNH NGUYỆN VIỆT NAM TẠI LÀO
Trong một buổi chiều yên tĩnh, chúng tôi có dịp đến thăm gia đình ông Lò Khăm Tính – một cựu quân tình nguyện Việt Nam từng làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào. Mục đích chuyến thăm không chỉ là thăm hỏi sức khỏe, đời sống gia đình, mà còn để được lắng nghe những ký ức thiêng liêng của một thời tuổi trẻ gắn với quân ngũ.
Ông Tính sinh ngày 15 tháng 5 năm 1965, nhập ngũ vào năm 1984. Sau thời gian huấn luyện trong nước, đến tháng 10 năm 1984, ông được điều động sang làm nhiệm vụ quốc tế tại nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào, thuộc G20 – Sư đoàn 968. Thời gian công tác của ông kéo dài đến tháng 8 năm 1985, sau đó ông phục viên trở về địa phương.
Nhắc lại những năm tháng ấy, ông chậm rãi kể về cuộc sống vô cùng khó khăn của thanh niên thời bao cấp. Đó là cái đói, cái thiếu không chỉ ở hậu phương mà cả nơi đơn vị đóng quân. “Dân đói thì bộ đội cũng đói”, ông nói. Lương thực thiếu thốn, sinh hoạt gian nan, mọi thứ đều phải tự khắc phục. Ở bên nước bạn, khó khăn lại càng chồng chất khi điều kiện sinh hoạt hạn chế, xa hậu phương, xa Tổ quốc.
Là người dân tộc Thái, ông Tính có phần thuận lợi hơn trong giao tiếp với nhân dân Lào, nhưng nhiều đồng đội khác thì gặp không ít trở ngại về ngôn ngữ. Tuy vậy, chính trong gian khó ấy, tình cảm quân – dân và tình hữu nghị Việt – Lào lại càng trở nên sâu nặng. Ông xúc động nhớ lại: dù cuộc sống của bà con Lào còn nhiều thiếu thốn, nhưng hễ có gì ăn được, họ cũng sẵn sàng sẻ chia cho bộ đội Việt Nam.
Một trong những kỷ niệm khiến ông nhớ mãi là những chuyến đi công tác lùng sục tàn quân Phôn-đô sau chiến tranh. Khi thấy bộ đội Việt Nam mang theo vũ khí, nhiều người dân ban đầu tỏ ra lo sợ do bị tuyên truyền sai lệch. Nhưng chỉ cần nghe các anh cất tiếng nói, biết đó là bộ đội tình nguyện Việt Nam sang giúp bạn, thì ánh mắt e dè nhanh chóng đổi thành niềm vui, sự tin yêu. Có nơi, bà con vui mừng đến mức thắp đèn, mổ lợn, thức suốt đêm để đón bộ đội.
Cuộc sống nơi đất bạn không chỉ là nhiệm vụ quân sự mà còn là lao động sản xuất. Không có ruộng, bộ đội mượn ruộng của dân để tăng gia. Không có đủ lương thực, thì tự trồng trọt, tự xoay xở. Gian khổ là vậy, nhưng nghĩa tình thì không gì đong đếm được.
Kỷ niệm khiến ông Tính xúc động nhất chính là ngày đơn vị phục viên, trở về nước. Khác với những lần đi công tác rồi lại quay về, lần này bà con Lào hiểu rằng các anh sẽ không còn trở lại nữa. Người dân kéo đến tiễn đưa, khóc, tặng quà, từ khăn xà rông, quần áo trẻ em, đến những vật dụng giản dị nhất. Họ bảo: “Biết Việt Nam còn nghèo, sau này các anh sinh con sẽ cần”. Những món quà tuy nhỏ, nhưng chứa đựng cả tấm lòng son sắt của tình hữu nghị hai dân tộc.
Trước khi kết thúc buổi trò chuyện, ông Tính gửi gắm đôi lời đến thế hệ thanh niên hôm nay. Ông nói rằng, dù thời đại bây giờ đã văn minh, đủ đầy hơn rất nhiều, nhưng giá trị của tuổi trẻ cống hiến thì không bao giờ thay đổi. “Thời chúng tôi khó khăn, nhưng được cống hiến là vinh quang, là hạnh phúc. Mong thanh niên hôm nay, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng sống gương mẫu, có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước.”
Câu chuyện của ông Lò Khăm Tính khép lại, nhưng dư âm của một thời tuổi trẻ khoác ba lô đi làm nhiệm vụ quốc tế vẫn còn nguyên vẹn – mộc mạc, chân thành và đầy tự hào.



