Câu chuyện người lính trẻ Biên phòng Pa Tần (Lai Châu)
Câu chuyện người lính trẻ Biên phòng Pa Tần (Lai Châu)
Tôi tên là Vầy A Nhì, sinh năm 1959, ở một bản nhỏ vùng cao của Lai Châu. Nhà tôi có bảy anh chị em, đông con mà ruộng nương thì ít. Tuổi thơ của tôi là những buổi sáng theo cha lên rẫy khi sương còn đọng trắng trên lá cỏ, là những chiều theo mẹ xuống suối gùi nước, lưng áo ướt đẫm mà vẫn cười vì được nghe mẹ kể chuyện bản làng.
Những năm ấy nghèo lắm. Cơm chủ yếu là ngô, sắn; thịt cá chỉ có vào dịp lễ, tết. Nhưng trong căn nhà gỗ nhỏ, cha tôi luôn dạy anh em chúng tôi một điều: “Nghèo thì nghèo, nhưng phải có cái bụng ngay thẳng. Đất của mình thì mình phải giữ. Bản của mình thì mình phải thương.”
Năm 1982, tôi 23 tuổi. Khi có lệnh gọi nhập ngũ, tôi không đắn đo. Tôi vào Bộ đội Biên phòng, được phân về đồn Pa Tần, Lai Châu.
Ở đồn Pa Tần, cuộc sống vô cùng vất vả. Núi rừng biên giới hoang vu, mùa đông gió thổi buốt đến tận xương. Có những đêm nhiệt độ xuống rất thấp, chúng tôi thay phiên nhau gác trong cái rét cắt da. Lương thực thiếu thốn, bữa ăn đạm bạc.
Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại trở nên ấm áp. Chúng tôi chia nhau từng điếu thuốc, từng ngụm nước chè. Ai có thư nhà là cả đồn cùng đọc, cùng nghe.
Một lần tôi nhớ mãi: quân bên kia cẩu pháo bắn sang đồn. Chúng tôi trú trong hang đá, nghe tiếng pháo nổ chát chúa bên ngoài. Tim ai cũng đập mạnh. Khoảng gần một giờ đồng hồ, pháo kích mới dừng. May mắn anh em vẫn còn đủ người.
Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi nghĩ đến cha mẹ, đến bản làng. Tôi hiểu rằng “giữ đất” không phải điều gì xa vời, mà là chấp nhận hiểm nguy để phía sau mình được bình yên.
Năm 1985, tôi xuất ngũ, trở về quê hương, lập gia đình, tiếp tục làm nương rẫy nuôi vợ con.
Bây giờ tôi sống tại tổ dân phố Nà Bỏ, phường Tân Phong, tỉnh Lai Châu. Mỗi khi nhìn con cháu vui đùa, tôi lại nhớ những năm tháng ở Pa Tần. Tôi không phải anh hùng, chỉ là một người lính bình thường. Nhưng tôi tự hào vì đã góp một phần nhỏ để giữ đất, giữ biên giới cho Tổ quốc.


