CÂU CHUYỆN: NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT NƠI MẶT TRẬN ĐÔNG CAMPUCHIA
Mỗi thời kỳ lịch sử đều gọi tên một thế hệ anh hùng. Nếu như những năm 1970 là cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, thì những năm 1980 là khúc tráng ca của những người lính tình nguyện Việt Nam làm nghĩa vụ quốc tế cao cả. Câu chuyện của chú Trương Đình Húy chính là một lát cắt đầy tự hào trong những năm tháng kiên cường ấy.
Sinh ra tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Điện Bàn (Quảng Nam), chàng thanh niên Trương Đình Húy lớn lên khi đất nước vừa mới hòa bình chưa lâu. Ngày 3 tháng 9 năm 1983, ở tuổi 23 – độ tuổi chín chắn và tràn đầy nhiệt huyết, chú chính thức khoác lên mình màu áo xanh lính chiến.
Với tư chất nhạy bén của người con đất Quảng, chú được tuyển chọn vào lực lượng đặc biệt: Đại đội Trinh sát 32 thuộc Mặt trận 579. Trong giai đoạn này, Mặt trận 579 có nhiệm vụ vô cùng gian khổ và hiểm nguy: vừa bảo vệ biên giới phía Tây Nam, vừa tiến hành nghĩa vụ quốc tế, giúp đỡ nhân dân Campuchia hồi sinh từ thảm họa diệt chủng Pol Pot ở các tỉnh Đông Bắc như Stung Treng, Preah Vihear, Ratanakiri.
Lính trinh sát mặt trận được ví như "mắt thần" của quân đội. Công việc của chú Trương Đình Húy và đồng đội là đi trước về sau, luồn sâu vào lòng địch, băng qua những cánh rừng khộp rậm rạp, những bãi mìn dày đặc của tàn quân địch để nắm bắt tình hình, dẫn đường cho đại quân tiến công. Đối mặt với cái đói, cái khát, bệnh sốt rét rừng khắc nghiệt và cả lằn ranh sinh tử cận kề, chú vẫn kiên cường vượt qua, từng bước khẳng định bản lĩnh và được tin tưởng giao trọng trách Trung đội phó với cấp bậc Thượng sĩ.
Sau gần 3 năm nếm mật nằm nằm kề nơi chiến trường K khốc liệt, ngày 20 tháng 6 năm 1986, chú Trương Đình Húy hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quốc tế trở về. Hành trang ngày trở về của người Thượng sĩ trinh sát là Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba cùng 3 Huy hiệu cao quý – những chứng nhân vô giá cho lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng trên đất bạn.
Rời tay súng, chú chuyển về sinh sống tại Đà Nẵng, mang theo tinh thần "thép" của người lính trinh sát Mặt trận 579 để tiếp tục cống hiến cho gia đình và xã hội. Dù những dòng hồ sơ ghi lại vào ngày 12/10/1996 đã nhuốm màu thời gian, nhưng ký ức về một thời thanh xuân hào hùng của chú Trương Đình Húy sẽ mãi là niềm tự hào của thế hệ mai sau.



