CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ – THƯƠNG BINH TRẦN VĂN PHÁT
Trên mảnh đất bình yên của quê hương Vĩnh Tuy, ít ai biết rằng một người lính năm xưa vẫn ngày ngày sống cùng ký ức chiến trường.
Trên mảnh đất bình yên của quê hương Vĩnh Tuy, ít ai biết rằng một người lính năm xưa vẫn ngày ngày sống cùng ký ức chiến trường. Ông là Trần Văn Phát, sinh năm 1954, một thương binh đã đi qua những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, trong khi bạn bè cùng trang lứa còn ngồi trên ghế nhà trường, thì Trần Văn Phát khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Tổ quốc gọi, ông lên đường không chút đắn đo. Sự hồn nhiên của tuổi trẻ nhanh chóng nhường chỗ cho khí phách của một người lính.
Ông được điều động vào chiến trường Kon Tum – Gia Lai, nơi được mệnh danh là “tọa độ lửa” của chiến tranh. Rừng Trường Sơn xanh thẳm, nhưng cũng chính nơi ấy lưu giữ biết bao xương máu và những cuộc chiến một mất một còn.
Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông Phát cùng đồng đội trải qua không biết bao nhiêu trận đánh dữ dội. Mưa bom, bão đạn không thể làm ông chùn bước. Có lần trong một trận đụng độ lớn, đơn vị bị địch bao vây, ông bị thương nặng. Máu thấm đẫm áo nhưng ông vẫn cố gắng bám trụ, dẫn đồng đội thoát khỏi vòng vây. Vết thương ấy theo ông đến tận bây giờ, minh chứng cho bản lĩnh và lòng quả cảm của người lính Cụ Hồ.
Năm 1979, sau hơn 7 năm chiến đấu liên tục, ông Trần Văn Phát xuất ngũ trở về quê hương với thương tật trên cơ thể nhưng trái tim vẫn đầy nhiệt huyết. Cuộc sống hòa bình không hề dễ dàng, nhất là với một thương binh. Nhiều lần trái gió trở trời, những vết đau cũ lại hành hạ, nhưng chưa bao giờ ông than vãn hay bi quan.
Ông lao vào làm kinh tế, dựng xây tổ ấm, nuôi dạy con cái trưởng thành. Với ông, điều hạnh phúc nhất là sống có ích, cống hiến dù trong thời bình hay thời chiến.
Ngày nay, dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, ông Trần Văn Phát vẫn tích cực tham gia các hoạt động của địa phương.



