Cau chuyện Người mẹ gùi đạn ở Trường Sơn
Cựu thanh niên xung phong Lê Thị Hòa, quê Nghệ An, từng kể lại những năm tháng bà tham gia mở đường Trường Sơn khi mới vừa tròn 19 tuổi. Trong ký ức của bà, chiến tranh không chỉ là bom đạn mà còn là những đêm đói rét, những lần hành quân xuyên rừng và cả sự mất mát không gì bù đắp được.
Bà kể, năm 1971, đơn vị của bà nhận nhiệm vụ vận chuyển đạn dược vượt qua một trọng điểm bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội. Ban ngày tất cả phải trú trong hang đá, đợi đêm xuống mới dám đi. Những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi gùi trên lưng hơn ba mươi kilôgam hàng, chân dẫm lên bùn đất, vai rớm máu vì dây gùi siết chặt.
Có một đêm mưa lớn, đoàn của bà đang vượt dốc thì máy bay trinh sát phát hiện. Tiếng còi báo động vang lên giữa núi rừng. Mọi người lập tức lao xuống ven đường trú ẩn. Bom nổ dồn dập, đất đá đổ xuống như mưa. Khi trận bom kết thúc, bà Hòa gọi mãi không thấy người bạn thân tên Lan trả lời.
Cả tổ quay lại tìm. Sau gần một giờ đào bới đất đá, họ phát hiện Lan đã hy sinh khi cố ôm chặt thùng đạn để không bị lăn xuống vực. Điều khiến bà Hòa ám ảnh nhất là trong túi áo của Lan còn có lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ.
Bà kể rằng hôm chôn cất Lan, không ai khóc thành tiếng. Giữa chiến trường, nước mắt dường như đã cạn. Các chị chỉ lặng lẽ cắm một cành cây nhỏ bên mộ và tiếp tục lên đường vì đoàn xe phía trước vẫn đang chờ đạn.
Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần trở lại nghĩa trang Trường Sơn, bà Hòa vẫn nhớ như in gương mặt người bạn năm nào. Bà nói: “Tuổi trẻ của chúng tôi nằm lại ở Trường Sơn, nhưng chưa ai từng hối tiếc.”



