Khác

Câu chuyện Người mẹ nhận ra con liệt sĩ nhờ chiếc khăn tay sau 50 năm

Câu chuyện Người mẹ nhận ra con liệt sĩ nhờ chiếc khăn tay sau 50 năm

Thanh Hóa10/03/2026xã Thiệu Trung (Xã Thiệu Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu đoàn viên, thanh niên thân mến! Bác đã đi qua chiến tranh, đã chứng kiến nhiều mất mát. Nhưng có một câu chuyện mà mỗi lần nhớ lại, bác vẫn thấy nghẹn lòng. Đó là câu chuyện về một người mẹ đã 50 năm chờ con. Người đồng đội mà bác muốn kể tên là Nguyễn Xuân Thường. Anh hơn bác vài tuổi, quê ở một làng nhỏ ven sông. Trước khi lên đường ra chiến trường, mẹ anh đã may cho anh một chiếc khăn tay bằng vải trắng. Ở góc khăn, bà thêu hai chữ rất giản dị: “Mẹ đợi”. Ngày tiễn con ra trận, bà nắm tay anh rất lâu rồi dặn: “Con đi đánh giặc, nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào nhớ mẹ thì lấy khăn ra lau mồ hôi… coi như mẹ đang ở bên.” Anh Nguyễn Xuân Thường luôn mang chiếc khăn ấy trong túi áo ngực. Những đêm hành quân trong rừng sâu, lúc nghỉ chân, anh thường lấy khăn ra nhìn một lúc rồi lại gấp cẩn thận. Anh từng nói với bác: “Chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để về với mẹ.” Nhưng chiến tranh đâu dễ dàng như ước mong. Một trận đánh lớn xảy ra vào cuối mùa mưa. Trận chiến rất ác liệt. Đạn pháo dội xuống khắp nơi. Khi trận đánh kết thúc… Nguyễn Xuân Thường đã hi sinh. Trong túi áo anh vẫn còn chiếc khăn tay của mẹ. Chúng bác chôn anh tạm thời bên một sườn đồi. Vì chiến trường còn nguy hiểm nên chưa thể đưa anh về quê. Trước khi rời đi, bác đã giữ lại chiếc khăn tay ấy, nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ mang về cho mẹ anh. Nhưng chiến tranh kéo dài, đơn vị liên tục di chuyển. Chiếc khăn tay được bác giữ suốt nhiều năm như một kỷ vật của người bạn đã ngã xuống. Sau ngày đất nước hòa bình, bác mang chiếc khăn ấy tìm về quê anh Nguyễn Xuân Thường. Ngôi làng nhỏ vẫn còn đó, nhưng mẹ anh đã già đi rất nhiều. Mái tóc bà bạc trắng, dáng người gầy gò. Khi bác hỏi về anh Thường, bà chỉ lặng lẽ nói: “Bao nhiêu năm rồi… tôi vẫn chờ nó về.” Bác run run lấy chiếc khăn tay ra đưa cho bà. Vừa nhìn thấy góc khăn có hai chữ “Mẹ đợi”, bà bỗng òa khóc. Bà ôm chặt chiếc khăn vào ngực rồi nói trong nước mắt: “Đúng rồi… khăn của con tôi… chính tay tôi thêu…” Năm mươi năm trôi qua, chiếc khăn đã cũ, sợi chỉ đã phai màu, nhưng người mẹ vẫn nhận ra từng đường kim mũi chỉ của mình.

Sau đó, nhờ thông tin từ những người đồng đội, gia đình đã tìm được nơi liệt sĩ Nguyễn Xuân Thường nằm lại và đưa anh về nghĩa trang quê nhà. Ngày đưa hài cốt anh về, người mẹ già run run đặt chiếc khăn tay lên mộ con rồi nói: “Con đã về rồi… mẹ không phải chờ nữa.”

Các cháu ạ… Chiến tranh đã qua đi rất lâu, nhưng nỗi đau của những người mẹ mất con thì không bao giờ mất. Có những người mẹ đợi con cả đời. Vì thế, khi các cháu sống trong hòa bình hôm nay, hãy nhớ rằng phía sau sự bình yên ấy là biết bao sự hy sinh thầm lặng của những người lính và những người mẹ Việt Nam. Đó là điều mà thế hệ bác luôn mong các cháu ghi nhớ và trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn