CÂU CHUYỆN: NGƯỜI NỮ Y TÁ VỚI TRÁI TIM DŨNG CẢM
Mỗi tấm huân chương, mỗi bằng khen đều mang trong mình một câu chuyện về lòng quả cảm. Với cô Võ Thị Hương, đó là câu chuyện về một thời thanh xuân cống hiến trọn vẹn cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và bảo vệ quê hương.
Sinh ra tại vùng đất Tây Sơn (Gia Lai) giàu truyền thống cách mạng, cô gái trẻ Võ Thị Hương đã sớm nuôi dưỡng tinh thần yêu nước. Tháng 9 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, cô gái 18 tuổi ấy đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo hoài bão lớn lao của thế hệ thanh niên thời bấy giờ.
Trở thành một người lính, cô được đào tạo và giao nhiệm vụ làm Y tá tại Phòng Tham mưu, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Nghĩa Bình. Trong khói lửa chiến tranh, công việc của một người y tá không chỉ đòi hỏi sự khéo léo, kiến thức y học mà trên hết là lòng dũng cảm. Cô và đồng đội đã không quản ngại hiểm nguy, túc trực bên những chiếc giường bệnh dã chiến, chăm sóc và giành giật sự sống cho từng chiến sĩ thương bệnh binh. Những năm tháng ấy, màu áo lính hòa cùng sắc trắng ngành y đã trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho các chiến sĩ nơi mặt trận.
Sau ngày đất nước thống nhất, cô tiếp tục ở lại đơn vị phục vụ, cống hiến cho công cuộc khắc phục hậu quả chiến tranh và xây dựng lực lượng quân đội tại địa phương. Cho đến ngày 31/5/1977, sau gần 5 năm gắn bó với màu áo lính và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong giai đoạn lịch sử hào hùng, người Hạ sĩ Võ Thị Hương chính thức xuất ngũ.
Trở về đời thường, cô tiếp tục phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", không ngừng học tập và hoàn thành chương trình Sơ cấp Lý luận Chính trị. Khi về già, cô an hưởng tuổi già với chế độ Hưu trí.
Những cống hiến thầm lặng của cô đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng những phần thưởng cao quý: Huân chương Kháng chiến chống Mỹ – minh chứng cho một thời thanh xuân rực lửa, cùng với 2 Bằng khen của Ủy ban Nhân dân tỉnh Ninh Thuận cho những đóng góp tích cực tại quê hương thứ hai.
Hôm nay nhìn lại, câu chuyện của cô Võ Thị Hương không chỉ là niềm tự hào riêng của gia đình, mà còn là tấm gương sáng về tinh thần kiên cường, tấm lòng nhân hậu của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh cũng như trong hòa bình.



