Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN NGƯỜI ÔNG ANH HÙNG CỦA TÔI- VÕ VĂN TRỊ (1)

Ông tôi được tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Nhì, Huân chương Quyết thắng hạng Nhất, huân chương kháng chiến hạng Nhất. Ông được Đảng và Nhà nước ghi nhận công lao, truy tặng nhiều phần thưởng cao quý. Nhưng với gia đình tôi, điều quý giá nhất không phải là danh hiệu, mà là tấm gương sống của ông – một con người sống giản dị, trung thành, dũng cảm và hết lòng vì nhân dân.

Đồng Tháp02/04/2026Nguyễn Võ Minh Như (Chi đoàn Công an xã Mỹ Hiệp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của gia đình tôi, ông ngoại – Võ Văn Trị (1928–1968) – không chỉ là một người thân yêu mà còn là một người chiến sĩ kiên trung, một tấm gương sáng về lòng yêu nước và sự hy sinh vì Tổ quốc. Ông sinh ra tại vùng đất Hòa An, Cao Lãnh, Đồng Tháp – nơi giàu truyền thống cách mạng. Từ khi còn rất trẻ, ông đã sớm tham gia vào con đường đấu tranh giải phóng dân tộc. Những năm tháng kháng chiến gian khổ đã tôi luyện ông trở thành một người cán bộ kiên cường, luôn đặt lợi ích của đất nước và nhân dân lên trên hết. Theo những gì gia đình và tài liệu ghi lại, ông từng giữ nhiều trọng trách quan trọng như Bí thư Huyện ủy Cao Lãnh, rồi sau đó là Chính trị viên Tỉnh đội Kiến Phong. Dù ở bất kỳ cương vị nào, ông cũng luôn tận tụy, gắn bó với nhân dân, lãnh đạo phong trào cách mạng phát triển mạnh mẽ.

Ông ngoại tôi Võ Văn Trị, tên thường dùng Mười Đồng, sinh năm 1928, quê làng Hòa An, quận Cao Lãnh, tỉnh Sa Đéc (nay là phường Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp). Ông tham gia cách mạng từ tháng Tám năm 1945, trong lực lượng giành chính quyền ở làng Hòa An và quận Cao Lãnh. Khi thành lập các đoàn thể cứu quốc, ông là Đoàn trưởng Thanh niên cứu quốc xã Hòa An. Tháng 3/1947, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam) và cuối năm 1947, ông được bầu vào Ban Chấp hành Thanh niên cứu quốc huyện Cao Lãnh. Tháng 6/1948, ông là Huyện ủy viên Huyện ủy Cao Lãnh và được rút lên huyện, là thành viên trong Ban Xây dựng Đồng Tháp Mười. Năm 1949, ông được bầu vào Ban Thường vụ Huyện ủy, phụ trách hai đoàn kiểm tra công tác Đảng, quân, chính khu vực tổng An Tịnh (vùng A gồm các xã: Hòa An, Tân Thuận Đông, Tân Thuận Tây, Tân Tịch, Tịnh Thới), tổng Phong Nam (vùng B gồm các xã: Mỹ Thọ, Mỹ Hội, Mỹ Xương, Bình Hàng Trung, Bình Hàng Tây, Mỹ Long, Mỹ Hiệp, Bình Thạnh). Tháng 7/1954, thi hành Hiệp định Genève, ông được phân công ở lại miền Nam và giữ nhiệm vụ Phó Bí thư Huyện ủy Cao Lãnh, rút vào hoạt động bí mật. Tháng 11/1955, ông làm Bí thư Huyện ủy Cao Lãnh. Đầu tháng 9/1959, ông vô Tỉnh ủy Kiến Phong. Đến đầu năm 1960, ông được bầu vào Ban Thường vụ Tỉnh ủy, phụ trách Trưởng ban Mặt trận Dân vận tỉnh Kiến Phong. Cuối năm 1960, ông được bầu Phó Bí thư Tỉnh ủy, tiếp tục phụ trách Mặt trận Dân vận. Đầu năm 1965, ông được cử làm Chính trị viên Tỉnh đội Kiến Phong. Ngày 14/10/1968, trong một trận bom của máy bay B-52, ông ngoại tôi hy sinh ở tuổi 40 khi đang giữ trọng trách Phó bí thư tỉnh ủy, Chính trị viên Tỉnh đội Kiến Phong.

Sự hy sinh của ông là tổn thất lớn cho đảng bộ và lượng vũ trang tỉnh nhà lúc bấy giờ và gia đình tôi. Ông tôi được tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Nhì, Huân chương Quyết thắng hạng Nhất, huân chương kháng chiến hạng Nhất. Ông được Đảng và Nhà nước ghi nhận công lao, truy tặng nhiều phần thưởng cao quý. Nhưng với gia đình tôi, điều quý giá nhất không phải là danh hiệu, mà là tấm gương sống của ông – một con người sống giản dị, trung thành, dũng cảm và hết lòng vì nhân dân. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, mỗi lần nhìn lại những bức ảnh và trang tư liệu về ông, tôi càng hiểu hơn giá trị của độc lập, tự do. Tại quê hương ông ngoại sinh ra và lớn lên hôm nay có con đường mang tên ông, con đường Võ Văn Trị thuộc Phường Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp tôi tự nhủ phải sống tốt hơn, cố gắng học tập và làm việc để xứng đáng với sự hy sinh của ông. Ông ngoại tôi – Võ Văn Trị – mãi mãi là niềm tự hào của gia đình và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN NGƯỜI ÔNG ANH HÙNG CỦA TÔI- VÕ VĂN TRỊ (1) | Câu chuyện thời hoa lửa