Bài viết

Câu chuyện: Người trinh sát dẫn đường trong lửa đạn

Ninh Bình13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hải Triều – một vùng quê ven biển bình dị của huyện Hải Hậu cũ– đã tiễn đưa biết bao người con lên đường trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong số đó, có một người lính trẻ đã chọn cho mình con đường thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy: trở thành trinh sát – người đi trước mở đường cho những bước tiến của quân ta. Đó là Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Đừng.

Sinh ra trong một gia đình nông dân, tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những buổi chiều lộng gió biển và cuộc sống giản dị nơi làng quê. Nhưng cũng chính từ mảnh đất ấy, ông sớm được nuôi dưỡng lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm với Tổ quốc.

Khi đất nước bước vào giai đoạn cam go, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trinh sát thuộc Sư đoàn 320 – một đơn vị chủ lực tham gia nhiều chiến dịch quan trọng. Là trinh sát, ông đảm nhiệm một nhiệm vụ đặc biệt: đi trước, nắm tình hình, mở đường và dẫn lối cho các đơn vị phía sau.

Đó là công việc không ồn ào, nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Người trinh sát phải len lỏi trong lòng địch, quan sát, phán đoán và đưa ra những quyết định nhanh chóng. Một sai sót nhỏ có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị, thậm chí cả chiến dịch.

Nhưng Nguyễn Văn Đừng đã làm công việc ấy bằng tất cả sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.

Năm 1972, chiến dịch Quảng Trị diễn ra – một trong những chiến dịch ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trên chiến trường khốc liệt ấy, ông được giao nhiệm vụ dẫn đường cho xe tăng ta tiến công. Đó là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Xe tăng – lực lượng chủ công trong nhiều trận đánh – cần có người dẫn đường chính xác để vượt qua địa hình phức tạp, tránh hỏa lực địch và tiến vào mục tiêu đúng thời điểm.

Trong hoàn cảnh chiến sự căng thẳng, bom đạn dày đặc, việc dẫn đường cho xe tăng không chỉ đòi hỏi sự am hiểu địa hình, mà còn là lòng dũng cảm và sự bình tĩnh tuyệt đối. Nguyễn Văn Đừng đã nhận nhiệm vụ ấy mà không một chút do dự.

Giữa làn đạn ác liệt, ông đi trước, quan sát từng bước, xác định từng hướng đi, từng chướng ngại. Phía sau ông là những chiếc xe tăng đang chờ đợi tín hiệu để tiến lên. Phía trước là hiểm nguy luôn rình rập. Nhưng ông không lùi bước.

Người ta kể lại rằng, trong khoảnh khắc quyết định, khi xe tăng cần vượt qua một khu vực nguy hiểm, ông vẫn kiên quyết bám sát nhiệm vụ, dẫn đường chính xác để đội hình tiến công không bị gián đoạn. Và rồi, trong chính nhiệm vụ ấy, ông đã anh dũng hy sinh.

Sự hy sinh của ông là một mất mát lớn, nhưng cũng là sự đóng góp vô giá cho chiến thắng chung. Bởi nhờ sự dẫn đường chính xác ấy, lực lượng ta đã giữ được thế chủ động, tiếp tục tiến công, góp phần làm nên thắng lợi của chiến dịch.

Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ còn dang dở. Nhưng những gì ông để lại không chỉ là ký ức, mà là một tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm, về lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả.

Với những đóng góp đặc biệt xuất sắc, ông đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một sự ghi nhận xứng đáng cho một người lính đã sống và chiến đấu trọn vẹn cho Tổ quốc.

Hôm nay, khi trở về Hải Triều, nơi những con đường làng đã yên bình, nơi tiếng sóng biển vẫn rì rào như ngày nào, người dân vẫn nhắc đến tên ông với tất cả sự kính trọng và biết ơn. Bởi có những con người không cần những chiến công vang dội, mà chính sự hy sinh thầm lặng của họ đã làm nên lịch sử.

Câu chuyện về Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Đừng là câu chuyện của một người lính đi trước – đi trước trong chiến đấu, và cũng đi trước trong sự hy sinh.

Để hôm nay, những bước chân của chúng ta có thể đi trên những con đường hòa bình.

Chúng ta cúi đầu tri ân người con ưu tú của Hải Triều, một người trinh sát đã dẫn đường trong lửa đạn, bằng cả trái tim và sinh mệnh của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn