Câu chuyện nữ thanh niên xung phong Trần Thị Lan
Ngày ấy, bà Trần Thị Lan mới vừa đôi mươi. Khi quê hương, đất nước cần những người trẻ lên đường, bà không ngần ngại viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong.
Rời gia đình, bà mang theo chiếc ba lô nhỏ và vài món đồ giản dị. Phía trước là những cung đường xa lạ, phía sau là người mẹ ngày ngày mong con trở về. Nhưng trong lòng cô gái trẻ khi ấy chỉ có một suy nghĩ: “Tuổi trẻ phải góp sức khi Tổ quốc cần.”
Những ngày ở đơn vị, bà cùng đồng đội thực hiện nhiều công việc nặng nhọc: mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển đất đá, sửa chữa những đoạn đường bị phá và bảo đảm giao thông. Có hôm làm việc từ sáng đến tối, đôi tay phồng rộp, chân mỏi rã rời nhưng mọi người vẫn động viên nhau cố gắng.
Điều bà Lan nhớ nhất là những đêm giữa núi rừng. Sau mỗi trận bom, cả đội lại nhanh chóng kiểm tra tuyến đường. Tiếng gọi nhau vang lên trong bóng tối. Người cầm đèn, người cầm cuốc, người xúc đất. Chỉ cần một đoạn đường được khôi phục, mọi người lại thấy nhẹ lòng vì biết những đoàn xe phía sau sẽ tiếp tục hành quân.
Những cô gái tuổi đôi mươi khi ấy cũng có những ước mơ rất bình dị. Có người mong ngày trở về được gặp mẹ, có người muốn tiếp tục học tập, có người mơ về một mái ấm gia đình. Nhưng giữa chiến tranh, tất cả đều tạm gác lại.
Có một người bạn cùng đơn vị mà bà Lan luôn nhớ. Hai người thường động viên nhau sau những ngày làm việc vất vả. Người bạn ấy từng nói: “Sau này hòa bình, nhất định chúng mình sẽ gặp lại nhau.” Nhưng lời hẹn ấy không bao giờ trở thành hiện thực. Người bạn đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến đường năm cũ.
Nhiều năm đã trôi qua, mỗi khi nhắc đến đồng đội, bà Lan vẫn nghẹn ngào. Bà bảo rằng mình may mắn được trở về, còn nhiều người bạn đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.
Sau ngày đất nước hòa bình, bà trở về quê hương, lập gia đình và sống cuộc đời bình dị. Không có những câu chuyện hào nhoáng, bà chỉ lặng lẽ gìn giữ những kỷ vật của một thời tuổi trẻ.
Đến hôm nay, khi kể lại câu chuyện ấy, bà chỉ mong thế hệ trẻ hiểu được một điều:
“Ngày chúng tôi còn trẻ, đất nước cần thì chúng tôi lên đường. Hôm nay đất nước đã hòa bình, các cháu hãy cố gắng học tập, làm việc và sống có ích. Đó cũng là cách tiếp nối những gì thế hệ chúng tôi đã bắt đầu.”
Cô gái năm nào đã trở về từ những cung đường lửa đạn. Mái tóc nay đã bạc, nhưng tuổi đôi mươi vẫn còn ở lại trong ký ức – nơi có những người đồng đội, những con đường và một thời thanh xuân đã dành trọn cho Tổ quốc.



