Bài viết

Câu chuyện ở ga Yên Bái

Một học sinh trong chuyến tham quan thực tế lần đầu đứng trước ga Yên Bái – nơi ghi dấu cuộc khởi nghĩa năm 1930. Qua lời kể của cô hướng dẫn viên, em tưởng như sống lại khoảnh khắc bi tráng của những chiến sĩ tuổi đôi mươi, để rồi lặng người tự hỏi: nếu là mình, liệu có đủ dũng khí như họ

Lào Cai28/11/2025Nguyễn Thu Hà (Chi đoàn 11A5, Đoàn Trường THPT Trần Nhật Duật, xã Yên Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến tham quan thực tế của Đoàn trường vào đầu tháng Ba, em mới thật sự có dịp đứng trước ga Yên Bái, một nơi mà trước đây em chỉ biết qua sách Lịch sử. Trời hôm đó hửng nắng nhẹ, có chút gió từ phía sông Hồng thổi lên. Nhìn ga tàu cũ kỹ, em không nghĩ nơi này từng ghi dấu một sự kiện lớn đến vậy, cho đến khi nghe cô hướng dẫn viên bắt đầu kể chuyện.

Cô bảo: “Chỉ cần nhắm mắt lại, các em sẽ nghe thấy tiếng súng của cuộc khởi nghĩa năm 1930 vẫn còn vang đâu đó.”
Em không biết có phải vì lời cô hay vì bản thân em đang xúc động, mà khi nhắm mắt thật, em bỗng tưởng ra cảnh gần một thế kỷ trước.

Trước mắt em là doanh trại lính khố xanh với ánh đèn dầu leo lắt. Những chiến sĩ trẻ, có người mới chỉ đôi mươi, gương mặt còn lộ rõ sự non nớt nhưng ánh mắt thì kiên định. Họ nắm chặt súng, tay run vì lạnh nhưng không hề run trước lựa chọn của mình. Họ biết rõ: đêm nay, họ chiến đấu không chỉ cho riêng họ, mà cho cả dân tộc đang chìm trong áp bức.

Cô hướng dẫn viên kể chậm rãi, như sợ bầu không khí bị vỡ:
“Họ bước ra sân ga trong đêm tối, trong tiếng còi tàu xa dần. Chỉ vài phút sau khi hiệu lệnh nổ ra, súng vang lên, ánh lửa bừng sáng. Nhưng tất cả diễn ra quá nhanh. Cuộc khởi nghĩa thất bại… Và từ đó, ga Yên Bái không chỉ là nơi đón tàu nữa. Nó là nơi ghi dấu lòng can đảm.”

Khi nghe đến đây, em thấy cổ họng mình nghèn nghẹn.
Những người chiến sĩ ấy không phải là nhân vật trong truyện, mà là người thật – những thanh niên bằng tuổi chúng em, sống, thở, sợ hãi, hy vọng, rồi chấp nhận hy sinh để đổi lấy một tương lai mà họ còn chưa kịp nhìn thấy.

Hôm đó, em đứng rất lâu ở sân ga. Những vệt nắng cuối ngày chiếu lên đường ray cũ, khiến mọi thứ yên bình đến lạ. Em bỗng tự hỏi: “Nếu ngày ấy mình cũng là một thanh niên như họ, liệu mình có dám lựa chọn giống họ không?”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn