Câu chuyện ở Gio Linh: Cô giáo lớp học dưới hầm 4
Những năm bom đạn trút xuống miền đất lửa, huyện Gio Linh gần như ngày nào cũng vang tiếng pháo. Trường học bị đánh sập, mái ngói vỡ nát, bảng đen cháy sém. Nhưng trẻ con trong làng vẫn cần được học chữ. Cô giáo Nguyễn Thị Hòa khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, tình nguyện ở lại quê dạy học. Không còn phòng học, cô cùng dân làng đào một căn hầm dài dưới rặng tre sau nhà văn hóa. Hầm đủ chỗ cho vài chục học sinh ngồi san sát, ánh sáng chỉ là vài ngọn đèn dầu nhỏ.
Những năm bom đạn trút xuống miền đất lửa, huyện Gio Linh gần như ngày nào cũng vang tiếng pháo. Trường học bị đánh sập, mái ngói vỡ nát, bảng đen cháy sém. Nhưng trẻ con trong làng vẫn cần được học chữ.
Cô giáo Nguyễn Thị Hòa khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, tình nguyện ở lại quê dạy học. Không còn phòng học, cô cùng dân làng đào một căn hầm dài dưới rặng tre sau nhà văn hóa. Hầm đủ chỗ cho vài chục học sinh ngồi san sát, ánh sáng chỉ là vài ngọn đèn dầu nhỏ.
Mỗi khi còi báo động vang lên, lũ trẻ ôm sách vở chạy xuống hầm. Có hôm đang tập đọc thì mặt đất rung chuyển vì pháo nổ gần đó, bụi đất rơi lả tả trên trang vở. Cô Hòa bình tĩnh dừng lại, đợi tiếng nổ lắng xuống rồi tiếp tục giảng bài như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Thiếu thốn đủ bề: giấy hiếm, phấn cũng không có nhiều. Cô tận dụng bao xi măng cũ làm vở, lấy than củi làm bút viết bảng. Nhưng trong ánh mắt trẻ nhỏ vẫn ánh lên niềm háo hức khi được học chữ, học tính toán, nghe kể chuyện về một ngày đất nước thanh bình.
Một lần, sau trận bom lớn, nhiều gia đình phải sơ tán. Lớp học chỉ còn lác đác vài em. Cô Hòa vẫn đều đặn đến hầm mỗi sáng, tin rằng chỉ cần còn một học sinh, lớp học vẫn phải mở.
Hòa bình lập lại, ngôi trường mới được xây dựng khang trang. Nhiều học trò năm xưa trở thành cán bộ, kỹ sư, giáo viên. Họ thường nhắc về lớp học dưới hầm – nơi giữa thời hoa lửa, con chữ vẫn được gìn giữ như hạt giống của tương lai.
Câu chuyện cô giáo ở Gio Linh cho thấy, trong khói lửa chiến tranh, giáo dục không bị lãng quên. Chính những lớp học âm thầm dưới lòng đất đã nuôi dưỡng ước mơ, để từ tro tàn, quê hương có thể hồi sinh mạnh mẽ hơn.


