câu chuyện ông Vũ Văn Chát - thương binh xã Vân Bán
Tôi sinh năm 1935 tại xã Vân Bán, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của tôi gắn liền với cảnh chạy giặc, đào hầm trú ẩn, nhiều khi bữa đói bữa no. Chính những mất mát ấy đã sớm hun đúc trong tôi tinh thần yêu nước và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương. Khi đến tuổi thanh niên, nghe theo tiếng gọi của cách mạng, tôi tham gia lực lượng địa phương làm nhiệm vụ phục vụ và trực tiếp tham gia kháng chiến. Công việc của tôi lúc đầu là dân công hỏa tuyến: vận chuyển lương thực, đạn dược, tải thương, đào hầm hào và bảo vệ làng xóm. Ban ngày làm ruộng, ban đêm lên đường làm nhiệm vụ, dù mưa gió hay rét buốt cũng không nề hà.
Những năm kháng chiến diễn ra rất ác liệt. Địch thường xuyên càn quét, bắn phá, lùng sục vào làng. Có lần, khi đang cùng anh em vận chuyển lương thực qua khu vực trống trải thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện, thả bom xuống. Chúng tôi phải nhanh chóng lao xuống hầm trú ẩn dã chiến. Bom nổ liên hồi, đất đá văng tung tóe, nhưng sau trận đó, anh em lại động viên nhau tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Ngoài vận chuyển, tôi còn tham gia bảo vệ cơ sở cách mạng, làm liên lạc, đưa đón cán bộ qua các tuyến đường bí mật. Công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể bị địch bắt, tra tấn hoặc hy sinh. Nhưng khi ấy, không ai nghĩ đến bản thân, mà chỉ mong giữ được an toàn cho cán bộ và phong trào cách mạng ở địa phương.
Khi cuộc kháng chiến đi đến thắng lợi, tôi trở về quê hương trong niềm vui khôn xiết. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp chung của dân tộc. Dù không trực tiếp cầm súng ở những trận đánh lớn, nhưng mỗi công việc thầm lặng đều góp phần làm nên thắng lợi cuối cùng. Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhớ lại những năm tháng kháng chiến, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Tôi luôn nhắc nhở con cháu phải trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã hy sinh và tiếp tục xây dựng quê hương Vân Bán ngày càng đổi mới, giàu đẹp, để xứng đáng với những gì cha ông đã cống hiến.



