Anh hùng Lực lượng vũ trang

Con đường không có bước chân trở lại

Phú Thọ26/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, Trường Sơn không chỉ có những đoàn xe nối dài giữa rừng núi.

Đó còn là những con người âm thầm giữ cho con đường sống được.

Nguyễn Viết Xuân là một trong số họ.

Sinh ra ở Vĩnh Phúc, ông nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ và từng chiến đấu trên nhiều chiến trường.

Năm 1964, đơn vị của ông hành quân vào chiến trường Quảng Bình.

Ở nơi ấy, máy bay đối phương thường xuyên đánh phá những tuyến đường vận tải. Mỗi đoàn xe đi qua đều có thể trở thành mục tiêu.

Người lính phòng không phải quan sát bầu trời hàng giờ, chờ những chiếc máy bay xuất hiện giữa những đám mây.

Một tiếng động cơ từ xa.

Một vệt đen trên nền trời.

Rồi tiếng súng.

Có những trận chiến diễn ra chỉ trong vài phút nhưng quyết định sự sống còn của cả đoàn xe phía dưới.

Trong một trận chiến ác liệt, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.

Nhưng ông vẫn tiếp tục chỉ huy đơn vị.

Giữa lúc bom đạn đang dội xuống, ông động viên đồng đội giữ vững trận địa.

Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” sau này trở thành lời nhắc nổi tiếng gắn với người chiến sĩ ấy.

Ông hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964.

Tuổi đời còn trẻ.

Con đường phía trước còn rất dài.

Nhưng cuộc đời ông đã dừng lại giữa một trận địa nơi tiếng súng vẫn chưa ngừng.

Nhiều năm sau, đất nước hòa bình.

Những con đường Trường Sơn năm xưa dần trở thành những tuyến giao thông mới.

Xe cộ đi qua những vùng đất từng là chiến trường mà không còn phải lo tiếng bom từ trên trời.

Những người trẻ hôm nay có thể đi qua đó mà không biết rằng dưới lớp đất đỏ của núi rừng từng có biết bao người lính nằm lại.

Nguyễn Viết Xuân cũng là một trong những người đã gửi tuổi xuân của mình lại nơi ấy.

Ông không nhìn thấy ngày đất nước thống nhất.

Không nhìn thấy những con đường bình yên.

Nhưng những bước chân của thế hệ ông đã góp phần mở đường cho những bước chân của thế hệ sau.

Chiến tranh thường được nhớ bằng những trận đánh lớn.

Nhưng để một con đường có thể tồn tại giữa bom đạn, cần rất nhiều con người đứng ở những vị trí mà ít ai nhìn thấy.

Họ giữ đường.

Giữ trận địa.

Giữ từng đoàn xe.

Và giữ cả niềm tin rằng phía sau những ngọn núi kia là một ngày đất nước được sống trong hòa bình.

Nguyễn Viết Xuân đã nằm lại khi con đường ấy vẫn còn khói lửa.

Nhưng con đường cuối cùng vẫn đi tới.

Và hôm nay, mỗi bước chân bình yên trên những miền đất ấy đều là một lời nhắc về những người đã không thể bước tiếp cùng chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn