Câu chuyện số 4 Tiếp tục những câu chuyện đầy xúc động của Cựu chiến binh Lê Thanh Bình
Tiếp tục những câu chuyện đầy xúc động của Cựu chiến binh Lê Thanh Bình
Ông tiếp tục chia sẻ
Sau khi chiến tranh kết thúc, trở về địa phương với thương tật trên mình, tôi và gia đình gặp không ít khó khăn. Những cơn đau thể xác có lúc tưởng như không chịu nổi, nhưng nỗi đau tinh thần còn lớn hơn, nhất là khi biết một trong hai người con cũng bị ảnh hưởng bởi chất độc hóa học. Có những đêm tôi nhìn con đau yếu, lòng tôi thắt lại—vừa xót xa, day dứt, vừa cảm thấy bất lực khi không thể bù đắp được cho con những gì đã mất mát.
Cuộc sống mưu sinh không hề dễ dàng. Tôi vừa phải chống chọi với vết thương, vừa cố gắng lao động, nuôi các con ăn học, giữ vững ngôi nhà nhỏ của mình. Nhiều lúc từng nghĩ hay bỏ cuộc, nhưng nghĩ về đồng đội đã nằm lại, nghĩ về sự hy sinh của thế hệ đi trước, tôi lại nhắc mình phải cố gắng đứng dậy, sống tiếp và làm chỗ dựa cho gia đình.
Tôi luôn biết ơn sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, của bà con lối xóm. Những chính sách dành cho thương binh, người bị ảnh hưởng bởi chất độc hóa học đã giúp tôi và gia đình có thêm động lực, niềm tin vào cuộc sống. Đối diện khó khăn, tôi chỉ mong các thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: chiến tranh để lại những vết thương rất sâu không chỉ trên thân thể mà còn trong lòng mỗi gia đình cựu chiến binh. Nhưng bên cạnh nỗi đau ấy, tình yêu thương, ý chí vượt qua nghịch cảnh, niềm tin vào tương lai chính là điều giúp chúng ta vươn lên, sống có ích và truyền lại những giá trị tốt đẹp cho thế hệ mai sau.
Điều tôi muốn gửi gắm là hãy trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với bản thân, với xã hội, và đồng cảm, sẻ chia với những người kém may mắn. Bởi mỗi bước tiến hôm nay đều được đánh đổi bằng bao mất mát, hy sinh của cha ông.”**



