Anh hùng Lực lượng vũ trang

(CÂU CHUYỆN SỐ 45) Chu Văn Mùi – Người giữ “mạch máu thông tin” giữa lửa đạn Điện Biên

Đắk Lắk15/04/2026ĐOÀN CƠ SỞ VKSND TỈNH ĐẮK LẮK (ĐOÀN CƠ SỞ VKSND TỈNH ĐẮK LẮK)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong bản hùng ca bất diệt của Chiến dịch Điện Biên Phủ, có những con người không trực tiếp xung phong nơi chiến hào, nhưng lại giữ một vị trí sống còn: bảo đảm thông tin liên lạc – “mạch máu” của toàn chiến dịch. Chu Văn Mùi chính là một trong những người lính như thế – lặng thầm nhưng không thể thay thế.

Sinh năm 1929 tại Bắc Giang, ông sớm tham gia du kích, rồi nhập ngũ năm 1949. Trước khi trở thành chiến sĩ thông tin, ông đã trải qua nhiều vị trí như nuôi quân, xung kích, pháo thủ – một hành trình rèn luyện bền bỉ trong khói lửa chiến tranh.

Năm 1952, ông được đào tạo vô tuyến điện – một lĩnh vực còn rất mới mẻ lúc bấy giờ. Từ đây, ông trở thành đài trưởng vô tuyến, đảm nhiệm nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: giữ liên lạc giữa các đơn vị chiến đấu với sở chỉ huy.

Trong chiến tranh, mất liên lạc đồng nghĩa với mất chỉ huy, mất phương hướng, thậm chí là thất bại. Vì thế, người lính thông tin không chỉ là “người truyền tin”, mà là người giữ nhịp sống của cả chiến trường.

Tại mặt trận Điện Biên Phủ, đặc biệt trong trận đánh ác liệt trên đồi A1, Chu Văn Mùi đã thể hiện bản lĩnh phi thường. Giữa mưa bom bão đạn, khi hệ thống thông tin bị gián đoạn, ông vẫn bám trụ trận địa, giữ vững liên lạc với sở chỉ huy, giúp pháo binh ta xác định chính xác mục tiêu, đánh lui nhiều đợt phản kích của địch.

Có những thời điểm, đơn vị rút lui, chỉ còn lại tổ của ông ở lại giữa vòng vây. Vừa chiến đấu, vừa bảo vệ thương binh, vừa duy trì thông tin, ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ suốt nhiều ngày đêm trong hầm ngập nước, dưới làn bom đạn dày đặc.

Khi máy vô tuyến hỏng nặng, trong điều kiện không có thiết bị thay thế, ông đã liều mình ra chiến trường, tìm xác máy bay địch bị bắn rơi, tháo linh kiện mang về sửa chữa, kịp thời nối lại liên lạc.

Một trong những câu chuyện khiến người ta không thể quên là hành trình ông mang theo chiếc máy điện thanh nặng hơn 20kg, băng qua làn đạn để tìm chỉ huy bị lạc. Đói khát, kiệt sức, có lúc tưởng như không thể tiếp tục, ông vẫn gượng dậy, thậm chí phải uống nước giải của chính mình để giữ sức, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Cuối cùng, ông đã tìm được chỉ huy bị thương, nối lại đường dây liên lạc – góp phần quan trọng vào việc giữ vững thế trận và đi đến chiến thắng tại cứ điểm A1.

Trong những giờ phút sinh tử, có lúc chỉ còn một mình giữa trận địa, đối mặt với nhiều mũi tấn công của địch, Chu Văn Mùi vẫn bình tĩnh truyền tín hiệu đúng mật mã, gọi pháo binh chi viện chính xác.

Đó không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là bản lĩnh thép, là sự chính xác tuyệt đối – yếu tố sống còn của người lính thông tin.

Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1955 – phần thưởng xứng đáng cho một con người đã giữ vững “mạch máu” của chiến trường trong những thời khắc khốc liệt nhất.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến trong quân đội, tham gia nhiều chiến dịch lớn, rồi trở về đời thường với vai trò cán bộ, người truyền lửa cách mạng tại địa phương.

Chu Văn Mùi không phải là người đứng trên bục vinh quang, cũng không phải là cái tên thường xuyên được nhắc đến, nhưng ông là một phần không thể thiếu của chiến thắng.

Giữa khói lửa Điện Biên năm ấy, khi từng mệnh lệnh, từng tín hiệu quyết định sự sống còn của cả đơn vị, hình ảnh người chiến sĩ ôm chiếc máy vô tuyến bám trụ giữa chiến hào đã trở thành biểu tượng của sự kiên cường và trách nhiệm.

Một con người bình dị, một nhiệm vụ thầm lặng – nhưng chính những “người giữ liên lạc” như Chu Văn Mùi đã nối liền ý chí, niềm tin và chiến thắng của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn