Câu chuyện số 7 -
Tôi tên là Hiệp, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mỗi khi nhìn lũ cháu ríu rít chơi đùa ngoài sân, tôi lại nhớ đến quãng đời tuổi trẻ của mình – những năm tháng mà tôi đã sống giữa bom đạn với tư cách là một nữ thanh niên xung phong.
Ngày tôi lên đường, tôi mới mười tám. Chẳng có nhiều suy nghĩ ngoài một điều duy nhất: đất nước đang cần, mình không thể đứng ngoài. Tôi cùng đơn vị được phân công mở đường, san lấp hố bom và vận chuyển hàng hóa qua trọng điểm lửa của tuyến đường Trường Sơn. Mỗi ngày, tiếng máy bay trinh sát, tiếng bom nổ như xé toạc bầu trời. Thế nhưng chúng tôi – những cô gái tuổi đôi mươi – vẫn cười nói, vẫn hát vang để át đi nỗi sợ hãi trong lòng.
Có những đêm, chúng tôi phải tranh thủ làm việc dưới ánh trăng mờ nhạt, bởi chỉ cần bật một ngọn đèn nhỏ thôi là có thể trở thành mục tiêu cho bom đạn. Đất đá văng vào mặt rát buốt, tay phồng rộp vì cuốc, xẻng, nhưng chẳng ai than thở. Chúng tôi chỉ lo hoàn thành cho kịp giờ để đoàn xe kịp vượt qua. Từng chuyến xe hàng ra tiền tuyến là niềm vui, là động lực giúp chúng tôi quên đi mệt nhọc.
Tôi nhớ nhất một hôm trời mưa rất to. Đơn vị đang khẩn trương san lấp một hố bom lớn thì bất ngờ máy bay địch quay lại. Chúng tôi chạy không kịp, chỉ biết nằm rạp xuống đất, tim đập thình thịch. Khi ngẩng lên, tôi thấy một người bạn cùng tổ – con bé Hòa – đã bị mảnh bom sượt qua vai. Máu thấm đẫm áo, nhưng nó vẫn cười, còn bảo: “Không sao đâu chị, mai em vẫn làm được.” Chính nụ cười ấy làm tôi vừa thương vừa khâm phục biết bao. Những người con gái nhỏ bé ấy đã mạnh mẽ hơn bất cứ ai.
Chiến tranh kết thúc, chúng tôi trở về quê với những vết thương còn âm ỉ, cả trên thân thể lẫn trong ký ức. Nhiều bạn bè của tôi không bao giờ về nữa. Thỉnh thoảng tôi vẫn ghé thăm những ngôi mộ nằm dọc triền núi năm xưa, đặt lên đó đoá hoa rồi thầm nói: “Chúng mình đã làm được rồi.”
Giờ đây, mỗi lần kể lại câu chuyện của đời mình, tôi không kể bằng sự tự hào của một người từng góp phần vào chiến thắng, mà kể bằng lòng biết ơn. Nhờ sự hy sinh của bao nhiêu người, con cháu chúng ta mới được sống trong hòa bình, được học hành trong những mái trường bình yên. Và tôi luôn mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ hiểu rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có – nó được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu của biết bao người như chúng tôi.



