Bài viết

Câu chuyện số 8

Hưng Yên06/01/2026Nguyễn Minh Hiếu4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chuyến về nguồn cùng lớp, tôi được gặp và nghe cô Hường – một nữ thanh niên xung phong năm xưa – kể lại câu chuyện của chính cuộc đời mình. Ngồi trước chúng tôi là một người phụ nữ mái tóc đã bạc nhiều, nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn chắc như thể những năm tháng thanh xuân của cô chưa bao giờ phai mờ.

Cô kể rằng ngày ấy cô mới vừa tròn mười tám. Nghe tiếng gọi của Tổ quốc, cô rời quê nghèo ở Nghệ An, khoác trên vai chiếc ba lô vải và theo đoàn thanh niên xung phong vào tuyến lửa Trường Sơn. Công việc của cô là mở đường, tải đạn và cứu thương. “Khó nhất không phải là bom đạn,” cô cười nhẹ, “mà là những ngày mưa rừng triền miên, người lúc nào cũng ướt sũng, chân ngập bùn đến tận gối.”

Có lần đơn vị cô đang san lấp hố bom thì máy bay địch ập đến. Tất cả phải lao vào hầm trú ẩn, riêng cô chạy quay lại kéo một đồng đội bị trượt chân, chưa kịp vào hầm thì một quả bom đã nổ ngay gần đó. Sức ép hất cô ngã xuống. “Lúc mở mắt ra, tai ù đặc, nhưng thấy mình còn sống là mừng rồi,” cô nói, giọng run nhẹ khi nhớ lại. Cô bị thương ở vai, nhưng chỉ xin nằm trạm xá vài ngày rồi trở lại vị trí làm việc, vì “thiếu một người là đường lại chậm thông, bộ đội phía trước lại đói đạn”.

Cô bảo thời trẻ của cô và bao chị em khác là như thế: ngày đêm ngủ đất, ăn sương, lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh. Nhưng trong gian khổ đó vẫn có những niềm vui nhỏ bé: bát sắn luộc chia nhau giữa đêm, tiếng hát át tiếng bom, hay lá thư gửi vội cho mẹ rồi phải chôn xuống đất chờ ngày an toàn mới dám trao tay.

Khi kể đến những đồng đội đã nằm lại trên dãy Trường Sơn, cô bỗng nghẹn giọng. “Nhiều người còn chưa kịp yêu ai,” cô nói, mắt nhìn xa xăm. “Nhưng họ ra đi mà không tiếc tuổi xuân, chỉ mong đất nước hòa bình để thế hệ sau không phải chứng kiến cảnh chiến tranh nữa.”

Lời kể của cô Hường làm tôi lặng người. Qua câu chuyện của một con người bình dị mà kiên cường, tôi hiểu rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh và những hi sinh thầm lặng của các nữ thanh niên xung phong. Họ đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc, để hôm nay chúng tôi được sống trong bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn