Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện tham gia lịch sử của ông Ngô Duy Lục

Phú Thọ25/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là người con của xã Vân Bán, nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tôi đã trải qua nhiều trận đánh, nhưng có một trận đến nay tôi vẫn nhớ như in, đó là trận đánh giữ điểm cao bảo vệ tuyến hành quân của bộ đội ta vào mùa khô năm 1968.

Hôm ấy, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao quan trọng nằm sát tuyến đường vận chuyển lương thực và vũ khí. Nếu điểm cao này rơi vào tay địch, cả tuyến đường có thể bị cắt đứt. Chúng tôi hiểu rõ ý nghĩa của nhiệm vụ: còn điểm cao là còn đường, còn đường là còn chiến trường. Trời vừa tang tảng sáng thì máy bay địch xuất hiện. Tiếng bom rít xé không khí, nổ chát chúa quanh trận địa. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng gãy đổ ngổn ngang. Chúng tôi bám chặt công sự, chờ lệnh. Khi đợt bom vừa dứt, bộ binh địch bắt đầu tràn lên. Tiếng súng nổ dồn dập, khói lửa bao trùm cả sườn đồi. Tôi cùng tổ chiến đấu chia nhau từng vị trí. Đạn không còn nhiều, mỗi phát bắn đều phải tính toán kỹ. Đồng đội bên cạnh tôi bị thương, máu thấm đỏ cả vai áo, nhưng anh vẫn nghiến răng bám súng, không chịu rời trận địa. Có lúc địch áp sát, chúng tôi phải dùng lựu đạn đánh giáp lá cà, giành giật từng mét đất.

Trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ liền. Nắng lên cao, khói bom quyện với mồ hôi khiến cổ họng khô rát, nhưng không ai rời vị trí. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ vang lên một ý nghĩ duy nhất: phải giữ được điểm cao này, dù có phải đánh đổi bằng cả tính mạng. Đến xế chiều, sau nhiều đợt tiến công không thành, địch buộc phải rút lui. Điểm cao vẫn nằm trong tay chúng tôi. Khi tiếng súng lắng xuống, nhìn lại trận địa tan hoang, chúng tôi lặng người đi vì mất mát. Một số đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi sườn đồi ấy. Chúng tôi chôn cất anh em ngay trong rừng, lấy mũ tai bèo làm dấu, lòng nghẹn lại nhưng không ai khóc thành tiếng. Đêm hôm đó, dù mệt rã rời, chúng tôi vẫn thay nhau gác, bảo vệ tuyến đường cho các đơn vị phía sau tiếp tục hành quân an toàn. Trong bóng tối yên ắng, tôi nghĩ nhiều đến quê nhà Vân Bán, đến cha mẹ và những người thân đang ngày đêm mong tin. Chính tình yêu quê hương ấy đã giúp tôi và đồng đội đứng vững trong những giờ phút sinh tử.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhớ lại trận đánh giữ điểm cao năm ấy, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Trận đánh không lớn, không ghi tên trong sách sử, nhưng đó là một phần máu xương của người lính Vân Bán, góp lại thành chiến thắng chung của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn