Câu chuyện thời hoa lửa (1)
Ngày ấy, làng quê còn nghèo, nhưng lòng người thì giàu niềm tin. Những buổi sáng sớm, tiếng gà gáy vang vọng khắp xóm, từng đoàn trai trẻ khoác ba lô lên đường. Họ đi với ánh mắt sáng rực, mang theo lời hẹn thề với người ở lại: “Ngày mai hòa bình, ta sẽ về.” Ở hậu phương, những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi vừa cấy lúa, vừa viết thư. Trang giấy mỏng manh mà chứa cả nỗi nhớ, cả niềm hy vọng. Có người chờ đợi, có người lặng lẽ tiễn đưa, nhưng tất cả đều chung một nhịp tim – nhịp tim của đất nước
Ngày ấy, làng quê còn nghèo, nhưng lòng người thì giàu niềm tin. Những buổi sáng sớm, tiếng gà gáy vang vọng khắp xóm, từng đoàn trai trẻ khoác ba lô lên đường. Họ đi với ánh mắt sáng rực, mang theo lời hẹn thề với người ở lại: “Ngày mai hòa bình, ta sẽ về.” Ở hậu phương, những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi vừa cấy lúa, vừa viết thư. Trang giấy mỏng manh mà chứa cả nỗi nhớ, cả niềm hy vọng. Có người chờ đợi, có người lặng lẽ tiễn đưa, nhưng tất cả đều chung một nhịp tim – nhịp tim của đất nước



