câu chuyện thời hoa lửa (1)
Câu chuyện kể lại ký ức của ông Nguyễn Văn Hòa trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, khi ông cùng người dân địa phương bảo vệ và tiếp nối truyền thống anh hùng của vùng đất Bạch Đằng. Trong đêm tối, những ngọn đuốc trên dòng sông không chỉ soi đường cho bộ đội mà còn thắp lên tinh thần yêu nước và lòng quyết tâm bảo vệ Tổ quốc của nhân dân.
Ông Nguyễn Văn Hòa vẫn nhớ như in một đêm mùa đông năm 1950. Khi đó ông mới 18 tuổi, là dân quân của làng Yên Giang – vùng đất nằm bên dòng sông Bạch Đằng lịch sử.
Đêm ấy trời tối đen, sương mù dày đặc phủ kín mặt sông. Bộ đội ta cần bí mật vượt sông để vận chuyển vũ khí và lương thực phục vụ chiến đấu. Nhưng nếu không có ánh sáng dẫn đường, thuyền rất dễ mắc cạn hoặc va vào cọc gỗ còn sót lại dưới lòng sông.
Người dân trong làng đã nghĩ ra một cách. Mỗi người cầm một ngọn đuốc, đứng dọc bờ sông. Những ngọn lửa nhỏ nối tiếp nhau như một dải sao sáng giữa đêm tối.
Ông Hòa kể:
“Lúc đó ai cũng hiểu nếu địch phát hiện thì rất nguy hiểm. Nhưng không ai lùi bước. Chúng tôi chỉ nghĩ rằng cha ông đã từng đánh thắng quân xâm lược trên dòng sông này, thì thế hệ mình cũng phải góp sức giữ gìn đất nước.”
Nhờ ánh sáng từ những ngọn đuốc ấy, các con thuyền của bộ đội lần lượt vượt sông an toàn. Hàng hóa và vũ khí được chuyển đến đúng nơi cần thiết, góp phần phục vụ cho các trận đánh sau đó.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại chuyện cũ, ông Hòa vẫn xúc động:
“Ngọn đuốc ngày ấy không chỉ soi sáng dòng sông Bạch Đằng, mà còn soi sáng lòng yêu nước của mỗi người dân.”



