Câu chuyện thời hoa lửa 1
Trong cuốn biên niên sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những trang viết được dệt bằng lụa, có những trang được khắc trên đá, nhưng cũng có những trang được viết bằng máu và nước mắt giữa trùng khơi sóng gió. Ngày 14/3/1988 chính là một trang sử như thế – nơi 64 đóa hoa đời của Hải quân nhân dân Việt Nam đã hóa thân vào sóng nước Trường Sa, kết thành một “Vòng tròn bất tử” rạng ngời chính khí.
Ngược dòng thời gian về những ngày tháng Ba rực lửa của 38 năm về trước, giữa bối cảnh biển Đông cuộn sóng, những con tàu vận tải HQ-604, HQ-605 và HQ-505 mang theo sứ mệnh thiêng liêng bảo vệ chủ quyền Tổ quốc tại các bãi đá Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao. Trên những chuyến tàu ấy là những người lính trẻ mươi mươi tuổi đầu, mang theo hành trang là cuốc xẻng, bao cát và lòng yêu nước nồng nàn. Họ đi không phải để tham chiến, mà để dựng xây, để cắm mốc chủ quyền cho những hòn đảo quê hương.
Mờ sáng ngày 14/3, khi những người lính hải quân đang hăng say chuyển vật liệu lên bãi đá Gạc Ma, những họng súng đen ngòm của đối phương bất ngờ bủa vây. Một cuộc đối đầu nghẹt thở diễn ra giữa một bên là tàu chiến hiện đại, vũ khí tối tân và một bên là những người lính tay không, chỉ có lòng quả cảm làm lá chắn.
Làn đạn nghiệt ngã đã trút xuống bãi đá Gạc Ma, con tàu HQ-604 chìm dần vào lòng biển sâu. 64 chiến sĩ đã nằm lại giữa trùng khơi, máu của các anh hòa vào biển mặn, xác thân hóa thành những rặng san hô giữ vững chân đế của Tổ quốc. Các anh ra đi, để lại mẹ già tựa cửa ngóng trông, để lại những lời hẹn ước chưa kịp thực hiện, nhưng tinh thần của các anh đã hóa thân vào sóng nước, đời đời bảo vệ sải biển quê hương.
Cùng lúc đó, tại bãi đá Cô Lin, Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ đã có một quyết định lịch sử khi cho tàu HQ-505 lao thẳng lên bãi đá ngầm, biến con tàu thành một cột mốc chủ quyền vững chãi. Chính ý chí sắt đá ấy đã giúp chúng ta giữ vững chủ quyền trước sự xâm chiếm của đối phương.
Hôm nay, thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” tại quê hương Vĩnh An, chúng ta – những người trẻ được sống trong bầu trời hòa bình – không được phép lãng quên. Câu chuyện về Gạc Ma không chỉ là nỗi đau, mà còn là niềm tự hào, là lời nhắc nhở về trách nhiệm của mỗi đoàn viên, thanh niên đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng.
Sự hy sinh của các anh đã thắp lên ngọn lửa bất diệt trong tim mỗi người con đất Việt. Chúng ta hãy hứa với những người đã ngã xuống: sẽ sống một tuổi trẻ rực rỡ, học tập và cống hiến hết mình để xây dựng một Việt Nam hùng cường, để mỗi tấc đất, sải biển của cha ông luôn được giữ gìn trọn vẹn cho muôn đời sau.



