Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (1)

Có những trang sử không chỉ được viết bằng mực, mà được khắc sâu bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người. “Thời hoa lửa” – cái tên nghe vừa đẹp, vừa đau – gợi nhắc về một thời kỳ mà đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nhưng cũng chính là lúc vẻ đẹp của con người Việt Nam tỏa sáng rực rỡ nhất. Tôi không sinh ra trong chiến tranh, không trực tiếp trải qua những năm tháng bom rơi đạn nổ. Nhưng qua lời kể của ông, của bà, qua những trang sách lịch sử, tôi như được chạm vào mộ

Đà Nẵng04/07/2026Huỳnh Thị Kiều Giang (Điện Bàn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những trang sử không chỉ được viết bằng mực, mà được khắc sâu bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người. “Thời hoa lửa” – cái tên nghe vừa đẹp, vừa đau – gợi nhắc về một thời kỳ mà đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nhưng cũng chính là lúc vẻ đẹp của con người Việt Nam tỏa sáng rực rỡ nhất.

Tôi không sinh ra trong chiến tranh, không trực tiếp trải qua những năm tháng bom rơi đạn nổ. Nhưng qua lời kể của ông, của bà, qua những trang sách lịch sử, tôi như được chạm vào một phần ký ức thiêng liêng ấy. Ông tôi từng là một người lính. Ông kể rằng ngày lên đường nhập ngũ, ông chỉ mới mười tám tuổi. Cái tuổi mà đáng lẽ phải gắn liền với những ước mơ học hành, với những buổi chiều đạp xe dưới hàng cây, với những rung động đầu đời trong trẻo. Nhưng chiến tranh đã gọi, và ông đã đi – không một chút do dự.

Ông nói, những ngày ấy gian khổ vô cùng. Những bữa cơm vội vàng với vài nắm gạo, những giấc ngủ chập chờn giữa rừng sâu, những lần hành quân xuyên đêm để tránh máy bay địch. Có khi, cái chết ở rất gần – chỉ cách một tiếng bom, một viên đạn. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, để lại nỗi đau không thể gọi thành lời. Nhưng lạ thay, trong hoàn cảnh ấy, họ vẫn sống rất đẹp. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Họ hát cho nhau nghe giữa đêm tối, viết những lá thư gửi về quê nhà với tất cả niềm tin và hi vọng.

Điều khiến tôi xúc động nhất là tinh thần lạc quan của họ. Giữa khói lửa mịt mù, họ vẫn tin vào ngày mai. Họ tin rằng đất nước rồi sẽ hòa bình, rằng những con đường sẽ lại rộn ràng tiếng cười, rằng những đứa trẻ sẽ được lớn lên trong yên bình. Chính niềm tin ấy đã nâng bước họ đi qua mọi gian nan, đã biến những con người bình thường trở nên phi thường.

“Thời hoa lửa” – đó không chỉ là chiến tranh, mà còn là tuổi trẻ. Một tuổi trẻ sống hết mình, dám hi sinh, dám đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tất cả. Họ ra đi khi còn rất trẻ, có người mãi mãi không trở về. Tuổi xuân của họ dừng lại nơi chiến trường, nhưng lý tưởng và tinh thần của họ thì còn mãi.

Ngày hôm nay, khi tôi được ngồi trong lớp học, được sống trong một đất nước hòa bình, tôi càng thấm thía giá trị của những hi sinh ấy. Có những lúc ta than phiền vì việc học vất vả, vì cuộc sống chưa như ý, nhưng nếu nhìn lại quá khứ, ta sẽ thấy mình may mắn đến nhường nào. Hòa bình – điều tưởng như bình thường – lại là ước mơ lớn nhất của biết bao thế hệ đi trước.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường vẫn âm ỉ cháy trong mỗi con người Việt Nam hôm nay. Với tôi, sống trong thời bình không có nghĩa là sống dễ dãi. Đó là trách nhiệm phải học tập, rèn luyện, sống có ích để xứng đáng với những người đã ngã xuống.

Có thể tôi không cầm súng ra chiến trường, nhưng tôi có thể chiến đấu theo cách của riêng mình – bằng tri thức, bằng ý chí, bằng khát vọng xây dựng đất nước. Và mỗi khi nghĩ về “thời hoa lửa”, tôi lại tự nhủ phải sống tốt hơn, nỗ lực hơn, để ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn