Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (1)

Có những câu chuyện chiến tranh không được viết bằng khói lửa hay tiếng súng. Chúng được viết bằng nước mắt của mẹ già, bằng nỗi nhớ của người ở lại, và bằng những lá thư chưa kịp gửi đi.. Tôi lớn lên trong những buổi trưa hè đầy tiếng ve và tiếng quạt máy cọc cạch quay trong căn nhà nhỏ của ngoại. Ngoại tôi là cựu chiến binh. Ông không kể nhiều về chiến tranh. Thậm chí gần như chưa bao giờ nhắc đến. Nhưng trên cánh tay gầy gầy của ông có một vết sẹo dài đã bạc màu theo năm tháng. Mỗi

Đà Nẵng05/07/2026TRẦN NGỌC BẢO THY (Điện Bàn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện chiến tranh không được viết bằng khói lửa hay tiếng súng. Chúng được viết bằng nước mắt của mẹ già, bằng nỗi nhớ của người ở lại, và bằng những lá thư chưa kịp gửi đi..

Tôi lớn lên trong những buổi trưa hè đầy tiếng ve và tiếng quạt máy cọc cạch quay trong căn nhà nhỏ của ngoại.

Ngoại tôi là cựu chiến binh.

Ông không kể nhiều về chiến tranh. Thậm chí gần như chưa bao giờ nhắc đến. Nhưng trên cánh tay gầy gầy của ông có một vết sẹo dài đã bạc màu theo năm tháng. Mỗi lần tôi tò mò hỏi, ông chỉ cười:

– Kỷ niệm hồi trẻ thôi con.

Ngày bé, tôi nghĩ chiến tranh chắc xa lắm. Xa như những trang sách lịch sử với đầy ngày tháng khó nhớ. Tôi chưa từng nghĩ chiến tranh lại gần mình đến vậy… cho đến một buổi tối mất điện năm tôi học lớp 10.

Hôm đó trời nóng khủng khiếp. Cả nhà ngồi ngoài sân hóng gió. Không có điện thoại, không có tivi, chỉ có tiếng côn trùng và ánh đèn dầu leo lét. Tôi thấy ông ngoại ngồi im nhìn lên trời rất lâu.Rồi bất ngờ ông hỏi tôi:

– Con có biết vì sao ông sợ tiếng pháo không?

Tôi lắc đầu.

Ông cười nhạt:

– Vì ngày xưa nghe riết thành ám ảnh rồi.

Đó là lần đầu tiên ông kể cho tôi nghe về những năm tháng chiến tranh.Ông nhập ngũ năm mười chín tuổi. Khi ấy ông còn trẻ lắm. Trẻ như anh trai tôi bây giờ. Cũng thích đá bóng, thích ăn cơm cháy mẹ làm, cũng từng lén viết thư cho một cô gái cùng xóm.

Nhưng rồi chiến tranh kéo ông đi.

Ông nói ngày lên đường, bà cố chỉ lặng lẽ dúi vào tay ông một chiếc khăn tay và một nắm cơm còn nóng.Không ai khóc.Vì ai cũng sợ nếu khóc, người đi sẽ không đủ can đảm bước tiếp Ông kể chiến tranh không giống phim ảnh, Không có nhạc hùng tráng, Không có những lời thoại hào hùng. Chỉ có đói, lạnh, sốt rét và bom đạn.Có những đêm cả đơn vị nằm ép sát xuống giao thông hào, nghe tiếng máy bay gầm trên đầu mà tim như ngừng đập, Có những người vừa hôm qua còn ngồi cười nói, hôm sau đã không còn nữa.Ông bảo điều đáng sợ nhất trong chiến tranh không phải cái chết. Mà là nhìn đồng đội ngã xuống ngay trước mắt mình nhưng không thể làm gì.

Nói đến đây, ông im lặng rất lâu.

Đôi mắt ông đỏ lên.

Tôi chưa từng thấy ông như vậy.

Ông kể về một người đồng đội tên Hùng. Chú Hùng quê Quảng Nam, hay cười và hát rất hay. Mỗi lần hành quân mệt quá, chú lại nghêu ngao vài câu khiến ai cũng thấy nhẹ lòng hơn. Chú Hùng có một quyển sổ nhỏ luôn mang theo bên người. Trong đó toàn là thư của mẹ. Mỗi lần nhớ nhà, chú lại lấy ra đọc. Có lần ông hỏi:

– Mày đọc hoài không chán à?

Chú Hùng cười:

– Còn được đọc là còn may rồi.

Lúc ấy ông tôi không hiểu câu nói đó.

Cho đến một trận bom năm ấy.

Hôm đó đơn vị đang hành quân thì bị phục kích. Bom nổ liên tiếp. Đất đá tung mù trời. Ông bị thương ở tay. Khi khói bụi tan đi, chú Hùng không còn nữa .Người ta tìm thấy trong túi áo chú là lá thư mẹ vừa gửi.Lá thư còn chưa kịp mở. Ông nói đến đây thì giọng nghẹn lại:

– Từ đó ông không dám nghe tiếng pháo nữa.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt mình. Mái tóc ông bạc trắng. Bàn tay đầy vết chai run run cầm ly trà. Tôi bỗng thấy thương ông khủng khiếp.Hóa ra người ông vui tính hay kể chuyện cho tôi nghe ngày nhỏ… cũng từng là một chàng trai đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ của mình. Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi nghĩ về những người lính năm xưa. Họ cũng từng có gia đình, Cũng có người thương, Cũng có những ước mơ rất bình thường. Nhưng họ đã gác tất cả lại để đi qua thời hoa lửa. Để hôm nay, tôi được ngồi yên trong lớp học. Được vô tư nghe tiếng trống trường, được sống trong hòa bình.

Sáng hôm sau, tôi thấy ông ngoại đang tưới cây ngoài sân. Nắng sớm phủ lên mái tóc bạc của ông.Tự nhiên tôi chạy tới ôm ông từ phía sau. Ông bật cười:

– Hôm nay làm sao vậy?

Tôi chỉ khẽ nói:

– Con thương ông.

Ông xoa đầu tôi, cười hiền.

Nhưng tôi biết, đâu đó trong ánh mắt ấy vẫn còn những ký ức của một thời bom đạn không thể nào quên. Chiến tranh đã qua rất lâu rồi. Nhưng có những người mang nó theo suốt cả cuộc đời.Và tôi hiểu rằng:

Hòa bình đẹp đến vậy… là vì đã có biết bao người đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn