“ Câu chuyện thời hoa lửa ” (1)
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có một khoảng thời gian mà người ta gọi là "thời hoa rực lửa" – một khái niệm không chỉ dùng để chỉ mùa hè, mà để chỉ cả một thế hệ. Đó là những năm tháng mà tiếng gọi của Tổ quốc có sức lay động mãnh liệt hơn bất cứ bản tình ca nào. Những chàng trai mười tám đôi mươi rời giảng đường đại học, xếp lại những trang giáo án còn dang dở, những cô gái tuổi đôi mươi tạm biệt mái tóc dài và hương bồ kết để khoác lên mình bộ quân phục xanh lá sờn vai. Sắc đỏ của "thờ
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có một khoảng thời gian mà người ta gọi là "thời hoa rực
lửa" – một khái niệm không chỉ dùng để chỉ mùa hè, mà để chỉ cả một thế hệ. Đó là những năm
tháng mà tiếng gọi của Tổ quốc có sức lay động mãnh liệt hơn bất cứ bản tình ca nào. Những
chàng trai mười tám đôi mươi rời giảng đường đại học, xếp lại những trang giáo án còn dang
dở, những cô gái tuổi đôi mươi tạm biệt mái tóc dài và hương bồ kết để khoác lên mình bộ quân
phục xanh lá sờn vai.
Sắc đỏ của "thời hoa" ấy được dệt nên từ hai nguồn cảm hứng: màu hoa phượng vĩ rực cháy nơi
sân trường và màu máu của những người anh hùng đã đổ xuống cho đất mẹ. Tại Ngã ba Đồng
Lộc, tại Thành cổ Quảng Trị hay trên dọc tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, những đóa hoa
người ấy đã nở rộ rực rỡ nhất trong sự khốc liệt của bom đạn. Họ không sợ cái chết, họ chỉ sợ
đất nước không có hòa bình.
Mỗi thước đất hôm nay chúng ta bước đi đều thấm đẫm thanh xuân của một thế hệ "quyết tử
cho Tổ quốc quyết sinh". Câu chuyện về họ không bao giờ cũ, bởi lửa nhiệt huyết ấy vẫn luôn
cháy trong huyết quản của dân tộc, nhắc nhở chúng ta về giá trị của độc lập và cái giá của sự
trưởng thành trong bão táp.


