Câu chuyện thời Hoa Lửa (1)
"CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA" SỐ THỨ 30: ---------------------------------------------- Mọi người kể những câu chuyện xưa Đã trở thành huyền thoại Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi”
Câu chuyện thời Hoa Lửa"CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA"
"CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA"SỐ THỨ 30:
---------------------------------------------- Mọi người kể những câu chuyện xưa
Đã trở thành huyền thoại
Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi” Vào thời bình, bom đạn chiến tranh chỉ còn được biết ở trong những trang sách, trong những lời ca hay những thước phim ngắn tư liệu. Có những năm tháng đã đi qua nhưng chưa bao giờ lùi xa trong ký ức dân tộc. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn, khói lửa chiến tranh, nơi tuổi trẻ không chỉ biết ước mơ mà còn biết hiến dâng, nơi hoa vẫn nở giữa lửa đạn, nơi con người sống, chiến đấu và yêu nước bằng cả trái tim mình. Và hôm nay, chúng ta cùng trở về với “Thời hoa lửa” – để lắng nghe câu chuyện về một thời chiến tranh chống Mỹ gian khổ nhưng vô cùng anh dũng, đau thương nhưng rực rỡ niềm tin và khát vọng hòa bình của Đoàn sư trưởng – Mai Xuân Vạn. Bác Vạn được mọi người biết đến với tên gọi rất thân thương quen thuộc “Người chiến sĩ Miền Đông” nơi chiến trường Biên Hòa, Bà Rịa, Long Khánh. Vào những năm kháng chiến chống Mỹ, ở miền đất Nam Bộ thì không một giây phút nào mà không có tiếng súng, tiếng bom rơi, tiếng đạn nổ và tiếng máy bay bay ở phía trên trời và tiếng khóc của những người mẹ khóc con và có cả những người lính tham gia chiến đấu.
Đất nước lúc này đang ở trạng thái rất là đau khổ và đầy biến động, thương vong, bởi vì sao. Vì dù ở bất kì nơi đâu hay ở đất nước nào, chỉ cần có chiến tranh là sẽ có sự mất mát, hi sinh và đánh đổi. Trong khi thế lực ở nước ngoài thì tham muốn mảnh đất béo bở của đất nước ta, nên tìm cách xâm lăng đánh chiếm, cũng như bao người lính khác Bác Vạn đã mạnh mẽ đứng dậy, bỏ qua những cảm xúc tiêu cực, những nỗi đau không thể nói tên, cầm súng và chiến đấu, chống lại sự xâm lăng đó để đổi lại được thời bình ngày nay. Thời “Hoa lửa” ấy, để lại trong Bác nhiều xúc cảm, những âm thanh đời thường cũng làm cho Bác gợi nhớ ra quá khứ khốc liệt, sự hi sinh của những chiến sĩ để đổi lại 2 chữ Hòa Bình cho dân tộc. Những trận đi bão mà người Việt chúng mình rủ nhau để ăn mừng bàn thắng của Đất nước trong seagame trước bạn bè thế giới, cũng tên gọi “Bão” là cuộc chiến tranh đều của các cơn bão cuồn cuộn ở trong nước Việt ta 21 năm trời từ năm 1954-1975, và trước đó là những cuộc chiến kéo dài khác nữa. Những câu chuyện về thời Hoa Lửa luôn là đề tài để thanh niên Việt Nam được tự mình tìm hiểu, tìm tòi những nhân chứng sống như Bác Vạn để tìm hiểu về lịch sử. Vì thế hệ trẻ chúng ta đều được sinh ra trong thời bình và khi nghe được những lời chia sẻ của Bác, chúng ta cũng hiểu được về chiến tranh và càng thêm quý trọng hòa bình như bây giờ. Bác Vạn cũng chia sẻ, thời nay chúng ta lo công việc, lo kiếm tiền, lo du lịch, lo cho những thú vui giải trí. Cũng chẳng còn mấy ai quan tâm nhiều về những câu chuyện xưa những nhân chứng sống như Bác, Bác Vạn rất vui và khen gợi đoàn thanh niên đã nhớ đến, đã bỏ thời gian để tìm hiểu lịch sử - tìm hiểu lại hình hài của dân tộc.
Chiến tranh tuy đã qua, nhưng những vết thương vẫn còn lại đó. Bác Vạn chỉ mong khi thế hệ của Bác đi qua, thế hệ sau vẫn còn nhớ lấy quá khứ, nhớ lấy lịch sử và thời kì rực lửa ấy làm bài học để truyền đạt cho những thế hệ trẻ mai sau. “Vì có được hòa bình không phải dễ dàng, phải cố mà giữ lấy, xin các cháu đừng lãng quên” là lời dặn dò cuối cùng của Bác.
Đối với các đoàn viên Chi đoàn trường Hoa Phượng, buổi gặp gỡ hôm nay không chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ đoàn giao phó, mà còn lại dịp được trải nghiệm, được lắng nghe những câu chuyện xưa đã qua dần trở về quên lãng. Qua đó đã thắp lên niềm biết ơn sâu sắc đến các người lính – những bậc anh hùng vì đất nước quên thân và có trách nhiệm lưu giữ, gìn giữ, tiếp nối thế hệ mai sau
.jpeg)
---------------------------------------------- Mọi người kể những câu chuyện xưa
Đã trở thành huyền thoại
Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi” Vào thời bình, bom đạn chiến tranh chỉ còn được biết ở trong những trang sách, trong những lời ca hay những thước phim ngắn tư liệu. Có những năm tháng đã đi qua nhưng chưa bao giờ lùi xa trong ký ức dân tộc. Đó là những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn, khói lửa chiến tranh, nơi tuổi trẻ không chỉ biết ước mơ mà còn biết hiến dâng, nơi hoa vẫn nở giữa lửa đạn, nơi con người sống, chiến đấu và yêu nước bằng cả trái tim mình. Và hôm nay, chúng ta cùng trở về với “Thời hoa lửa” – để lắng nghe câu chuyện về một thời chiến tranh chống Mỹ gian khổ nhưng vô cùng anh dũng, đau thương nhưng rực rỡ niềm tin và khát vọng hòa bình của Đoàn sư trưởng – Mai Xuân Vạn. Bác Vạn được mọi người biết đến với tên gọi rất thân thương quen thuộc “Người chiến sĩ Miền Đông” nơi chiến trường Biên Hòa, Bà Rịa, Long Khánh. Vào những năm kháng chiến chống Mỹ, ở miền đất Nam Bộ thì không một giây phút nào mà không có tiếng súng, tiếng bom rơi, tiếng đạn nổ và tiếng máy bay bay ở phía trên trời và tiếng khóc của những người mẹ khóc con và có cả những người lính tham gia chiến đấu.
Đất nước lúc này đang ở trạng thái rất là đau khổ và đầy biến động, thương vong, bởi vì sao. Vì dù ở bất kì nơi đâu hay ở đất nước nào, chỉ cần có chiến tranh là sẽ có sự mất mát, hi sinh và đánh đổi. Trong khi thế lực ở nước ngoài thì tham muốn mảnh đất béo bở của đất nước ta, nên tìm cách xâm lăng đánh chiếm, cũng như bao người lính khác Bác Vạn đã mạnh mẽ đứng dậy, bỏ qua những cảm xúc tiêu cực, những nỗi đau không thể nói tên, cầm súng và chiến đấu, chống lại sự xâm lăng đó để đổi lại được thời bình ngày nay. Thời “Hoa lửa” ấy, để lại trong Bác nhiều xúc cảm, những âm thanh đời thường cũng làm cho Bác gợi nhớ ra quá khứ khốc liệt, sự hi sinh của những chiến sĩ để đổi lại 2 chữ Hòa Bình cho dân tộc. Những trận đi bão mà người Việt chúng mình rủ nhau để ăn mừng bàn thắng của Đất nước trong seagame trước bạn bè thế giới, cũng tên gọi “Bão” là cuộc chiến tranh đều của các cơn bão cuồn cuộn ở trong nước Việt ta 21 năm trời từ năm 1954-1975, và trước đó là những cuộc chiến kéo dài khác nữa. Những câu chuyện về thời Hoa Lửa luôn là đề tài để thanh niên Việt Nam được tự mình tìm hiểu, tìm tòi những nhân chứng sống như Bác Vạn để tìm hiểu về lịch sử. Vì thế hệ trẻ chúng ta đều được sinh ra trong thời bình và khi nghe được những lời chia sẻ của Bác, chúng ta cũng hiểu được về chiến tranh và càng thêm quý trọng hòa bình như bây giờ. Bác Vạn cũng chia sẻ, thời nay chúng ta lo công việc, lo kiếm tiền, lo du lịch, lo cho những thú vui giải trí. Cũng chẳng còn mấy ai quan tâm nhiều về những câu chuyện xưa những nhân chứng sống như Bác, Bác Vạn rất vui và khen gợi đoàn thanh niên đã nhớ đến, đã bỏ thời gian để tìm hiểu lịch sử - tìm hiểu lại hình hài của dân tộc.
Chiến tranh tuy đã qua, nhưng những vết thương vẫn còn lại đó. Bác Vạn chỉ mong khi thế hệ của Bác đi qua, thế hệ sau vẫn còn nhớ lấy quá khứ, nhớ lấy lịch sử và thời kì rực lửa ấy làm bài học để truyền đạt cho những thế hệ trẻ mai sau. “Vì có được hòa bình không phải dễ dàng, phải cố mà giữ lấy, xin các cháu đừng lãng quên” là lời dặn dò cuối cùng của Bác.
Đối với các đoàn viên Chi đoàn trường Hoa Phượng, buổi gặp gỡ hôm nay không chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ đoàn giao phó, mà còn lại dịp được trải nghiệm, được lắng nghe những câu chuyện xưa đã qua dần trở về quên lãng. Qua đó đã thắp lên niềm biết ơn sâu sắc đến các người lính – những bậc anh hùng vì đất nước quên thân và có trách nhiệm lưu giữ, gìn giữ, tiếp nối thế hệ mai sau
.jpeg)



