Câu chuyện thời hoa lửa (11)
Người thanh niên xung phong năm ấy. Có những năm tháng trong lịch sử dân tộc ta được gọi bằng một cái tên rất đẹp – “thời hoa lửa”. Đó là quãng thời gian đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh nhưng cũng rực sáng bởi lý tưởng, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người.
Người thanh niên xung phong năm ấy.
Có những năm tháng trong lịch sử dân tộc ta được gọi bằng một cái tên rất đẹp – “thời hoa lửa”. Đó là quãng thời gian đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh nhưng cũng rực sáng bởi lý tưởng, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người.
Tôi muốn kể lại câu chuyện về ông Nguyễn Văn Lâm – một cựu thanh niên xung phong mà tôi có dịp được nghe chia sẻ. Ông tham gia lực lượng thanh niên xung phong năm 1968, khi mới tròn 19 tuổi. Ở cái tuổi mà ngày nay chúng tôi còn đang bận rộn với giảng đường đại học, ông đã khoác ba lô lên đường, rời xa mái nhà và gia đình để vào tuyến lửa Trường Sơn.
Ông kể rằng những ngày ấy, bom đạn rơi như mưa. Nhiệm vụ của thanh niên xung phong là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo tuyến vận tải được thông suốt. Có những đêm, cả đơn vị phải làm việc dưới ánh trăng mờ, chỉ cần nghe thấy tiếng máy bay là lập tức nằm rạp xuống đất. Đất đá văng tung tóe, khói bụi mù trời, nhưng khi tiếng bom ngừng, họ lại đứng dậy, tiếp tục công việc còn dang dở.
Có lần, một quả bom nổ chậm rơi ngay giữa tuyến đường. Cả đơn vị phải phong tỏa khu vực, chờ công binh xử lý. Trong lúc nguy hiểm cận kề, không ai bỏ vị trí. Ông nói: “Lúc đó không nghĩ đến sợ hãi, chỉ nghĩ nếu mình lùi bước thì đoàn xe phía sau sẽ không thể đi qua.” Chính tinh thần trách nhiệm ấy đã giúp họ vượt qua tất cả.
Chiến tranh đã lấy đi của ông nhiều người đồng đội. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, ước mơ còn dang dở. Mỗi lần nhắc đến họ, ánh mắt ông vẫn rưng rưng. Ông bảo rằng điều khiến ông day dứt nhất không phải là những vết thương trên cơ thể, mà là ký ức về những người bạn mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu.
Thế nhưng, trong ký ức của ông không chỉ có mất mát. Đó còn là tình đồng chí thiêng liêng, là những bữa cơm vội vàng chia nhau từng nắm gạo, là những lá thư từ hậu phương tiếp thêm sức mạnh. Giữa bom đạn khốc liệt, họ vẫn hát, vẫn cười, vẫn tin vào một ngày đất nước hòa bình.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, học tập trong môi trường đầy đủ và hiện đại, tôi càng thấm thía sự hy sinh của thế hệ đi trước. “Thời hoa lửa” không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi phải sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và Tổ quốc.
Câu chuyện của ông Lâm chỉ là một trong hàng triệu câu chuyện về những con người đã cống hiến tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Dưới lăng kính của người trẻ hôm nay, tôi hiểu rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải thể hiện bằng những điều lớn lao, mà bắt đầu từ việc học tập tốt, rèn luyện tốt và đóng góp tích cực cho xã hội.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết và tinh thần bất khuất ấy vẫn luôn cháy mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam.



