Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (11)

Có người từng nói rằng: “Thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù bị cảm lạnh vì tắm mưa, người ta vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy thêm lần nữa.” Với em, thanh xuân không chỉ là những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, mà còn là một “thời hoa lửa” — nơi trái tim tuổi trẻ cháy lên bằng nhiệt huyết, ước mơ và cả những lần vấp ngã đầu đời. Thời hoa lửa của chúng em bắt đầu từ màu áo trắng tinh khôi, từ tiếng trống trường vang lên mỗi sáng, từ những giờ học tưởng chừng bình thường nhưng sau này

Đà Nẵng05/07/2026Nguyễn Lê Khánh Quỳnh (Điện Bàn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có người từng nói rằng: “Thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù bị cảm lạnh vì tắm mưa, người ta vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy thêm lần nữa.”

Với em, thanh xuân không chỉ là những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, mà còn là một “thời hoa lửa” — nơi trái tim tuổi trẻ cháy lên bằng nhiệt huyết, ước mơ và cả những lần vấp ngã đầu đời.

Thời hoa lửa của chúng em bắt đầu từ màu áo trắng tinh khôi, từ tiếng trống trường vang lên mỗi sáng, từ những giờ học tưởng chừng bình thường nhưng sau này lại trở thành ký ức không thể nào quên. Đó là những lần cả lớp cùng thức khuya làm báo tường, tập các tiết mục văn nghệ, là tiếng cười vang giữa sân trường sau giờ ra chơi, là ánh mắt lo lắng của thầy cô trước mỗi kỳ thi, là cái ôm thật chặt của bạn bè khi ai đó buồn bã.

Có những điều lúc đang sống trong nó, ta nghĩ là bình thường. Nhưng sau này mới hiểu, đó chính là những tháng ngày đẹp nhất đời mình.

Em vẫn nhớ như in hình ảnh cô giáo chủ nhiệm đứng lặng sau lớp học vào buổi chiều muộn. Khi ấy, chúng em chỉ mong được tan học thật nhanh để về nhà. Nhưng có lẽ chưa bao giờ chúng em hiểu rằng, phía sau những lời nhắc nhở nghiêm khắc là cả một tấm lòng yêu thương thầm lặng của người giáo viên. Thầy cô không chỉ dạy chữ, mà còn dạy chúng em cách trở thành một người tử tế, có ích cho xã hội.

Thời hoa lửa còn là khi tuổi trẻ học cách trưởng thành.

Là lần đầu tiên biết áp lực điểm số, lần đầu thức trắng vì một kỳ thi quan trọng, là lần đầu cảm thấy sợ hãi trước tương lai. Nhưng cũng chính những điều đó đã khiến chúng em mạnh mẽ hơn từng ngày.

Tuổi trẻ không phải lúc nào cũng rực rỡ tỏa nắng. Có những ngày mệt mỏi, những lần bật khóc vì cảm thấy bản thân chưa đủ giỏi. Nhưng điều đẹp nhất của thanh xuân chính là dù có ngã bao nhiêu lần, chúng ta vẫn đứng dậy và bước tiếp bằng tất cả niềm tin.

Em nghĩ “hoa lửa” không chỉ là ngọn lửa của nhiệt huyết, mà còn là ngọn lửa của khát vọng sống đẹp, sống có ích.

Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng em càng thấm thía hơn giá trị của hai chữ “tuổi trẻ”. Đã từng có một thế hệ thanh niên Việt Nam bước ra chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ mang theo những ước mơ còn đang dang dở, những lá thư chưa kịp gửi và cả tuổi xuân đẹp nhất để đổi lấy độc lập tự do cho dân tộc.

Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, có người chưa từng kịp trở về nhìn mẹ thêm một lần nữa.

Em từng xúc động khi đọc về anh Nguyễn Văn Trỗi — người thanh niên mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt và sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ vì độc lập dân tộc. Trước phút giây đối diện với cái chết, anh vẫn giữ vững niềm tin và lý tưởng sống cao đẹp. Nhìn lại bản thân hôm nay, em hiểu rằng thế hệ trẻ chúng em tuy không còn sống trong chiến tranh nhưng vẫn cần biết sống có trách nhiệm, có ước mơ và dám cống hiến cho đất nước.

Họ đã sống một “thời hoa lửa” đúng nghĩa — cháy hết mình vì Tổ quốc.

Và hôm nay, ngọn lửa ấy đang được truyền lại cho thế hệ trẻ chúng em. Không còn tiếng bom rơi đạn nổ, nhưng tuổi trẻ hôm nay vẫn phải chiến đấu — chiến đấu với sự lười biếng, sự yếu đuối và nỗi sợ hãi của chính mình để vươn lên trong học tập và cuộc sống.

Có thể mai này mỗi người sẽ đi một con đường khác nhau. Có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên hay chỉ là một người lao động bình thường. Nhưng em tin rằng, dù ở đâu, ký ức về “thời hoa lửa” dưới mái trường này vẫn sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn mỗi khi nhớ lại.

Rồi một ngày nào đó, khi tiếng ve không còn vang bên cửa lớp, khi màu áo trắng đã cất sâu trong ngăn tủ, chúng em sẽ hiểu rằng: Điều quý giá nhất của tuổi trẻ không phải là mình đã đạt được điều gì, mà là đã từng sống hết mình với những năm tháng rực rỡ ấy.

Thanh xuân rồi sẽ qua. Nhưng ngọn lửa của tuổi trẻ, của ước mơ và khát vọng sẽ còn cháy mãi.

Và em tự hào vì mình đã có một “thời hoa lửa” đẹp đến như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn