Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Lâm Đồng13/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến "Thời hoa lửa", lòng ta lại vẹn nguyên một niềm xúc động nghẹn ngào trước một giai đoạn lịch sử tuy khốc liệt, đau thương nhưng lại lấp lánh thứ ánh sáng đẹp đẽ và kiêu hùng nhất của dân tộc Việt Nam. Đó là những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi cả một thế hệ thanh xuân tràn đầy hoài bão đã gác lại sách đèn, giảng đường, gác lại cả những tình yêu đôi lứa chớm nở để lên đường ra trận theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Cụm từ ấy chứa đựng một sự đối lập đến xót xa nhưng cũng đầy kiêu hãnh: có cái lãng mạn, tinh khôi của “hoa” tuổi trẻ, lại có cái tàn khốc, dữ dội của “lửa” bom đạn, chiến tranh. Thế nhưng, chính trong cái nền xám xịt của khói bom và sự rình rập của cái chết, lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp của cha anh lại rực cháy hơn bao giờ hết. Họ – những chàng trai kiêu hãnh “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, những cô gái mở đường tuổi mười tám đôi mươi hồn nhiên kiên cường nơi ngã ba Đồng Lộc hay dòng sông Thạch Hãn máu nhuộm đỏ xương rơi – đã biến chiến trường thành sàn diễn của lòng quả cảm. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, họ không hề run sợ; tiếng đàn, tiếng hát và nụ cười lạc quan vẫn cất lên át cả tiếng bom rơi. Tình yêu thời hoa lửa cũng thật giản dị và thiêng liêng, là cái nắm tay vội vã nơi tuyến lửa, là những lá thư viết vội trên lưng ba lô, và là lời hẹn ước thủy chung chờ ngày toàn thắng. "Thời hoa lửa" ấy đã đi qua, nhưng vết tích của nó vẫn mãi là khúc tráng ca bất tử trong tâm khảm mỗi người Việt Nam, là tấm gương soi chiếu để thế hệ hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình, tự do và biết sống một cuộc đời xứng đáng, trách nhiệm hơn với non sông tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn