Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (12)

Hưng Yên17/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Thời hoa lửa là thời của bom đạn của xương máu mà những người chiến sĩ đã ngã xuống vì bảo vệ tổ quốc. Trong số những người chiến sĩ đã trải qua thời hoa lửa ấy có những người đã hi sinh, có những người may mắn trở về. Và cụ ngoại của em là một trong số ít những người may mắn đó.

Cụ từng kể cho em nghe về thời hoa lửa mà cụ đã trải qua. Cụ kể rằng:

Năm ấy, giặc Mĩ thường hay đánh bom từ trên trời xuống bất ngờ. Trên bầu trời tiếng máy bay bay vù vù bát kể ngày đêm, dưới mặt đất tiếng bom nổ ran. Bon đạn của giặc khiến quân ta và cả đồng bào chịu nhiều thương tích nặng nề. Khi đó cụ đang cùng đồng đội sơ tán người dân đến nơi trú ẩn an toàn. Nhân dân và bộ đội di chuyển xuống các hầm ngầm, những địa đạo sâu dưới mặt đất để tránh bom của địch. Trên đường làm nhiệm vụ cụ nghe thấy tiếng nói yếu ớt cất lên: “Chú ơi! Giúp cháu với!”

Cụ nhìn theo hướng tiếng nói nhỏ phát ra thấy một bóng nhỏ lấp ló sau một căn nhà đổ nát. Cụ lập tức lại gần. Hóa ra đó là một bẻ gái nhỏ chỉ khoảng 5-6 tuổi đứng một mình. Bom đạn đang oanh tạc xung quanh, cụ chẳng kịp suy nghĩ gì mà bế luôn đứa nhỏ chạy tới nơi trú ẩn. Có lẽ đứa bé này bị lạc người thân trong khi chạy nạn cũng có thể cô bé chẳng còn người thân nào sống sót.

Hôm sau trên đường đi nhận thức ăn cụ nghe thấy tiếng một người phụ nữ gọi:

- Đồng chí ơi! Đồng chí bộ đội ơi đợi đã!

Cụ quay lại thấy một phụ nữ đang dắt tay một bé gái nhỏ gọi mình. Hóa ra là mẹ và cô bé hôm qua. Người mẹ gặp để cảm ơn cụ vì đã cứu con gái của bà. Gia đình họ đã chết hết vì bom đạn giờ chỉ còn hai mẹ con. May mà lúc đó cụ đã kịp thời đưa đứa bé về nơi trú ẩn. Lúc đó cụ đã nghĩ mình chiến đấu không chỉ vì lí tưởng, vì tổ quốc mà còn là vì những nụ cười, những điều hạnh phúc của người dân vì một tương lai hòa bình, độc lập.

Khi cụ kể về thời hoa lửa của mình em cũng mong rằng trên thế giới sẽ không ai còn phải sống trong nỗi sợ hãi của chiến tranh nữa. Em cũng tự nhủ rằng bản thân sẽ học thật chăm chỉ để góp công xây dựng tổ quốc mà bao lớp cha anh đi trước đã hi sinh xương máu để bảo vệ.

Người khai thác: Cưu chiến binh : Lê Đức Niết xã Bình Định, tỉnh Hưng Yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn