CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (12)
Gặp lại người chiến sĩ năm xưa Mùa hè đỏ lửa năm ấy, chiến trường của Quảng Trị chìm trong bom đạn và khói lửa. Để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, hàng vạn sinh viên tuổi đôi mươi đã gác lại giảng đường, khoác lên mình màu áo lính rồi vội vã lên đường vào Nam chiến đấu. Họ mang theo lý tưởng, tuổi trẻ và cả những ước mơ còn dang dở.
Gặp lại người chiến sĩ năm xưa
Mùa hè đỏ lửa năm ấy, chiến trường của Quảng Trị chìm trong bom đạn và khói lửa. Để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, hàng vạn sinh viên tuổi đôi mươi đã gác lại giảng đường, khoác lên mình màu áo lính rồi vội vã lên đường vào Nam chiến đấu. Họ mang theo lý tưởng, tuổi trẻ và cả những ước mơ còn dang dở.
Giữa những ngày chiến sự ác liệt ấy, dòng sông Thạch Hãn trở thành ranh giới sinh tử. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, bom đạn dội xuống không ngớt khiến mặt sông rung chuyển. Vì thế, những chuyến đò đưa bộ đội vượt sông chỉ có thể diễn ra trong màn đêm đặc quánh. Đêm tối đến mức người ta chỉ nhìn thấy nhau trong khoảnh khắc ánh lửa bom lóe lên giữa trời.
Khi ấy, bà Thu cùng ông Con là những người hiếm hoi chèo đò đưa các chiến sĩ vượt sông tiến vào Thành cổ. Chiếc đò nhỏ bé trở thành chiếc cầu nối giữa sự sống và cái chết. Mỗi ngày chỉ vài chuyến, mỗi chuyến chở chưa đầy mười người, còn lại phải tự bơi qua dòng nước lạnh buốt giữa tiếng đạn réo bên tai.
Có những người lính trẻ bị thương nặng được đưa về bờ nhưng chưa kịp đến trạm quân y đã trút hơi thở cuối cùng. Trong đau đớn, họ chỉ kịp gọi hai tiếng “mẹ ơi” khiến lòng bà Thu quặn thắt. Chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh, chiến tranh dường như đã in hằn nỗi đau vào ký ức người phụ nữ chèo đò năm ấy.
Rồi chiến tranh qua đi, thời gian lặng lẽ phủ màu lên mái tóc của những người còn sống. Bà Thu không còn nhớ hết gương mặt của những người lính năm xưa, chỉ biết rằng trong hàng vạn chiến sĩ mình từng chở qua sông, rất ít người có thể trở về.
Thế nhưng, sau bốn mươi sáu năm, một cuộc gặp gỡ đầy xúc động đã diễn ra. Một cụ ông tóc bạc từ Thái Nguyên vượt hàng trăm cây số vào Quảng Trị chỉ để tìm lại người nữ du kích năm nào từng chèo đò cứu mình giữa chiến tranh. Đó là ông Phạm Hùng – cựu chiến sĩ Thành cổ.
Cuộc gặp gỡ khiến cả hai nghẹn ngào. Người chiến sĩ trẻ năm nào giờ đã già yếu, còn người lái đò cũng không còn minh mẫn như trước. Nhưng ký ức về những năm tháng bom đạn, về dòng sông Thạch Hãn đỏ lửa và những chuyến đò sinh tử vẫn còn nguyên vẹn trong tim họ.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những con người bình dị như bà Thu vẫn mãi là biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng trong những năm tháng hào hùng của dân tộc.



