Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (13)

Thái Nguyên01/07/2026KHOA TOÁN TIN (Trường Đại học Khoa học)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng đã đi qua, nhưng âm vang của nó chưa bao giờ tắt. Đó là thời của bom rơi đạn nổ, của những mái nhà cháy đỏ trong khói lửa, và cũng là thời của những trái tim rực sáng hơn cả mặt trời.

Năm 1968, giữa những ngày chiến trường khốc liệt, cô thanh niên xung phong tên Lan mới vừa tròn mười chín tuổi. Cô rời quê hương, gác lại những ước mơ tuổi trẻ để bước vào tuyến lửa Trường Sơn. Nơi ấy, giữa mưa bom bão đạn, Lan và đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, mở đường cho đoàn xe ra tiền tuyến.

Có đêm, đất rung chuyển dưới từng loạt pháo. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Lan sợ chứ. Nhưng giữa sợ hãi, cô lại nghe vang lên lời Bác trong những buổi sinh hoạt chi đoàn: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.” Lời của Hồ Chí Minh như ngọn lửa sưởi ấm trái tim, giúp cô đứng dậy, tiếp tục cầm cuốc, tiếp tục bước đi.

Lan chỉ là một trong hàng triệu người con của đất nước. Có những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi đã viết đơn tình nguyện ra trận, mang theo bức thư còn dang dở gửi mẹ. Có những cô gái mở đường, tải đạn, chăm sóc thương binh, lặng lẽ hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Những câu chuyện ấy – chúng ta gọi là “thời hoa lửa”. Hoa, bởi đó là tuổi trẻ đẹp nhất. Lửa, bởi đó là những năm tháng cháy bỏng lý tưởng, cháy vì độc lập, vì hòa bình.

Ngày hôm nay, khi chúng ta được sống, học tập và mơ ước dưới bầu trời bình yên, liệu có bao giờ ta tự hỏi: nếu là mình ở thời ấy, mình có đủ dũng khí như họ?

Lịch sử không chỉ nằm trong trang sách. Lịch sử sống trong những tượng đài, trong những nghĩa trang liệt sĩ, trong những câu chuyện được kể lại qua từng thế hệ. Như tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn, hàng ngàn ngôi mộ nằm im lặng giữa đại ngàn, nhưng mỗi ngôi mộ là một bản anh hùng ca không lời.

“Những câu chuyện thời hoa lửa” không phải để chúng ta chỉ cúi đầu tưởng nhớ. Mà còn để nhắc nhở: thế hệ hôm nay phải sống sao cho xứng đáng. Học tập tốt hơn, sống trách nhiệm hơn, cống hiến nhiều hơn – đó chính là cách tiếp nối ngọn lửa năm xưa.

Bởi ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt.

Nó đang cháy trong trái tim của mỗi người trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn