Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (13)

Gia Lai03/07/2026Chi đoàn Công ty cổ phần Tư vấn thiết kế giao thông Bình Định (Đoàn phường Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông Thu Bồn vẫn bình yên với tiếng trẻ con nô đùa và cánh đồng lúa xanh rì. Lan – cô gái tuổi mười tám với đôi mắt trong veo – mỗi ngày đều đứng bên bến nước chờ anh trai trở về sau những lần đi giao liên. Chiến tranh đã len lỏi đến từng mái nhà, từng con đường quê, mang theo nỗi lo âu và chia ly.

Một buổi chiều đỏ rực ánh hoàng hôn, tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch lao tới, xé tan bầu trời yên bình. Người dân hối hả chạy xuống hầm trú ẩn. Trong khói lửa mịt mù, Lan nhìn thấy một em bé bị mắc kẹt bên ngôi nhà đang cháy. Không chút do dự, cô lao ra giữa bom đạn, ôm đứa bé vào lòng rồi chạy về phía hầm trú ẩn. Một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá tung mù trời.

Khi mọi thứ lắng xuống, dân làng tìm thấy Lan nằm bất động, đôi tay vẫn ôm chặt đứa bé. Cô ra đi ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho cả làng quê nhỏ. Từ đó, bên bến sông năm nào, người ta thường kể cho nhau nghe về cô gái trẻ đã sống như một đóa hoa nở rực giữa thời chiến.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Đứa bé ngày nào đã trưởng thành, trở thành một bác sĩ tận tụy cứu người. Mỗi lần trở về quê hương, anh đều đứng lặng trước ngôi mộ nhỏ dưới hàng phượng đỏ, thắp một nén nhang và khẽ nói: “Chị Lan ơi, nhờ chị mà em được sống đến hôm nay…”

Câu chuyện về Lan vẫn được người dân trong làng nhắc mãi như một biểu tượng của lòng dũng cảm và tình yêu thương giữa “thời hoa lửa” đầy đau thương nhưng cũng vô cùng đẹp đẽ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn