Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa (13)

Hưng Yên09/12/202511D (THPT Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc đời người lính trải qua bao trận mạc, nhưng có lẽ, những ngày cuối tháng Tư năm 1975 mãi mãi là ký ức thiêng liêng và dữ dội nhất trong tâm trí Ông Vũ Văn Thắng.

​Ngày 29/4/1975, không khí nín thở bao trùm đơn vị. Mệnh lệnh cuối cùng đã được truyền xuống: "Phối hợp tiêu diệt địch ở Tân Uyên, Lái Thiêu, thọc sâu vào Sài Gòn!"

​Ông Thắng cùng đồng đội lao vào trận chiến như con nước vỡ bờ. Mỗi bước chân tiến lên là một quyết tâm sắt đá, là sự đánh đổi bằng mồ hôi và máu. Họ biết, đây là những giờ phút cuối cùng quyết định vận mệnh của dân tộc. Nhiệm vụ nặng nề, nhưng tinh thần hừng hực. Họ là mũi tên nhọn xuyên thẳng vào trái tim ngụy quyền.

Rồi ngày 30/4/1975 đã đến. Sáng sớm, đơn vị tiếp tục hành quân thần tốc về Gia Định. Mục tiêu cuối cùng là Bộ Tổng Tham mưu ngụy quyền Sài Gòn. Từng ngã đường, từng góc phố, trận đánh vẫn diễn ra căng thẳng. Những giờ phút im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng súng, tiếng bước chân bộ đội và nhịp đập thổn thức của lịch sử.

Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Tiếng loa vang lên dõng dạc, phá tan mọi tiếng súng: "Quân địch đã đầu hàng vô điều kiện!"Cả đơn vị ông Thắng dường như chết lặng trong giây lát. Những người lính vừa trải qua lằn ranh sinh tử bỗng cảm thấy một dòng điện hạnh phúc chạy dọc cơ thể. Mọi mệt mỏi, mọi gian khổ tan biến.

Không kìm nén được nữa, bộ đội và nhân dân như dòng lũ đổ xuống đường. Ông Thắng hòa vào biển người ấy. Những chiếc cờ đỏ sao vàng được bung ra, nhuộm đỏ cả bầu trời Sài Gòn. Mọi người ôm chầm lấy nhau, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đen sạm vì khói súng. Khúc Khải Hoàn vang lên, không chỉ là âm thanh, mà là tiếng lòng của một dân tộc đã thống nhất, đã vinh quang sau ba mươi năm ròng rã chiến đấu. Niềm vui lúc ấy, ông Thắng nói, không thể tả hết bằng bất cứ lời nào.

​Chiến tranh kết thúc, nhưng tinh thần người lính trong ông Thắng thì không bao giờ ngơi nghỉ. Trở về với cuộc sống thời bình, ông tiếp tục giữ vững phẩm chất: gương mẫu trong công việc, nhiệt tình tham gia các phong trào thi đua tại địa phương. Ông Thắng và những cựu chiến binh cùng thế hệ luôn tâm niệm một điều giản dị nhưng sâu sắc: “Còn sức khỏe là còn cống hiến.”Họ sống không chỉ cho riêng mình. Họ sống để bù đắp cho những đồng đội đã ngã xuống, để vun đắp cho quê hương, đất nước được dựng xây và phát triển đúng như ước nguyện của những người đã hy sinh.

​Câu chuyện của ông Thắng là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh: dù ở chiến trường hay trong cuộc sống đời thường, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến không bao giờ được phép dừng lại. Ông đã chiến đấu anh dũng, và ông đang sống xứng đáng với ngày 30/4 lịch sử ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn