Câu chuyện thời hoa lửa (14)
Năm ấy, thị trấn nhỏ nằm giữa cao nguyên lúc nào cũng phủ đầy bụi đỏ. Người ta gọi nơi đó là “vùng đất hoa lửa”, vì mỗi mùa hè, những cây phượng ven đường nở đỏ rực như cháy cả bầu trời.
Minh gặp An vào đúng mùa phượng đầu tiên của tuổi mười bảy.
An là cô gái mới chuyển đến trường. Cô hay ngồi cuối lớp, tóc buộc cao, gương mặt lúc nào cũng bình thản. Trong giờ ra chơi, khi cả lớp ồn ào, An chỉ lặng lẽ nhìn ra sân trường đầy nắng.
Minh thì trái ngược hoàn toàn. Cậu nổi tiếng nghịch nhất lớp, thích đá bóng, thích đàn guitar và luôn bị giáo viên nhắc tên. Bạn bè thường bảo:
“Minh mà chịu ngồi yên năm phút chắc trời sập.”
Ấy vậy mà từ ngày có An, Minh lại hay tìm cớ xuống cuối lớp hỏi bài, dù chính cậu học cũng không tệ.
Một hôm tan học, trời đổ mưa lớn. Cả trường gần như về hết, chỉ còn Minh và An đứng trú dưới mái hiên.
Minh gãi đầu:
— “Cậu không mang áo mưa hả?”
An cười nhẹ:
— “Ừ.”
Không hiểu nghĩ gì, Minh cởi chiếc áo khoác đồng phục đưa cho An rồi dắt xe đạp:
— “Tớ chở cậu về.”
Con đường đất đỏ hôm ấy ngập nước. Mưa lạnh nhưng Minh lại thấy lòng mình nóng như lửa. Còn An ngồi phía sau chỉ im lặng, đôi lúc khẽ cười vì cậu đạp xe quá nhanh rồi suýt té.
Từ hôm đó, hai người thân nhau hơn.
Họ cùng học bài dưới gốc phượng, cùng ăn bánh tráng trước cổng trường, cùng mơ về những ngày sau này. Minh muốn trở thành nhạc sĩ, còn An muốn làm bác sĩ để chữa bệnh cho mẹ.
Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng đẹp như màu hoa phượng.
Cuối năm lớp 12, mẹ An bệnh nặng. Gia đình phải chuyển lên thành phố để tiện chữa trị. Ngày An đi, bầu trời đỏ rực một màu hoàng hôn.
An đưa cho Minh một cuốn sổ nhỏ:
— “Khi nào nhớ tớ thì mở ra đọc.”
Minh cố cười:
— “Rồi cậu sẽ quay lại chứ?”
An im lặng vài giây rồi gật đầu.
Chiếc xe khách rời bến. Minh đứng nhìn cho đến khi chỉ còn bụi đỏ bay mờ trong gió.
Đêm đó, Minh mở cuốn sổ ra. Trang đầu tiên có dòng chữ:
“Tuổi trẻ của chúng ta giống như hoa phượng vậy. Rực rỡ, cháy hết mình, rồi sẽ có ngày phải rơi xuống. Nhưng ít nhất, nó từng làm cả bầu trời đỏ lên.”
Nhiều năm sau, Minh trở thành người chơi guitar trong một quán cà phê nhỏ ở Đà Lạt. Mỗi mùa hè đến, khi nhìn những hàng phượng đỏ ngoài cửa sổ, cậu lại nhớ về những ngày tuổi trẻ đầy tiếng cười, nước mắt và những rung động đầu đời.
Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” — quãng thời gian đẹp nhất, cũng là quãng thời gian không bao giờ quay lại.



