Câu chuyện thời hoa lửa (14)
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Thạc, sinh năm 1953 tại xã Trung Hòa, huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên, thuộc thế hệ thanh niên “xếp bút nghiên lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc” những năm đầu thập niên 1970. Lớn lên trên mảnh đất thuần nông, giàu truyền thống yêu nước, ông sớm chứng kiến cảnh quê hương chìm trong bom đạn, nhiều người dân, thanh niên lên đường nhập ngũ. Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện viết đơn nhập ngũ, rời quê hương để vào chiến trường.
Sau đợt huấn luyện, ông được biên chế vào Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 52, một đơn vị chủ lực chiến đấu ở mặt trận miền Đông Nam Bộ. Cuối năm 1971, ông cùng đồng đội hành quân xuyên Trường Sơn để vào chiến trường. Cuộc hành quân kéo dài hàng tháng trời trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề, nhưng ông vẫn luôn giữ suy nghĩ giản dị: “Chỉ mong sớm được gặp đồng đội, được cầm súng bảo vệ đất nước.
Những tháng năm chiến đấu của ông Thạc gắn liền với các chốt giữ dọc các khu rừng miền Đông, nơi mà ngày và đêm đều căng thẳng bởi tiếng pháo, tiếng máy bay và sự hiểm trở của địa hình. Ông từng kể: “Có những đêm nằm trong công sự mà nghe tiếng đất rơi trên nắp hầm cũng không rõ là mảnh bom hay chỉ là đất đá. Nhưng dù thế nào, mình vẫn nắm chắc khẩu súng trong tay.”
Đối với ông, trận đánh khiến ông nhớ sâu nhất là trận giữ tuyến đường chiến lược gần khu vực Lộc Ninh cuối năm 1973. Khi đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ, đường vào rất khó khăn, phải đi trong rừng rậm, luồn qua những bụi tre gai và những đoạn đất đồi gập ghềnh. Nhiệm vụ của đơn vị là bảo vệ tuyến đường vận chuyển lương thực cho chiến trường phía trước. Những ngày ấy, mỗi bữa cơm chỉ có vài nắm gạo khô, nước uống phải hứng từ lá cây, nhưng tinh thần toàn đơn vị vẫn vô cùng quyết tâm.
Có một lần trong lúc làm nhiệm vụ, đơn vị gặp mưa lớn kéo dài khiến đường lầy lội, nhiều bao lương thực bị ướt. Ông Thạc và đồng đội phải thay nhau che chắn, giữ từng bao hàng để kịp chuyển lên tuyến trên. Trong ký ức của ông, đó là thời khắc chứng minh sự đoàn kết mạnh mẽ: ai cũng cố gắng, ai cũng sẵn sàng giúp đồng đội vượt qua khó khăn. Đầu năm 1975, đơn vị ông tham gia lực lượng tiến về miền Nam trong chiến dịch mở đường cho Chiến dịch Hồ Chí Minh. Khi tiến gần Sài Gòn, ông kể lại rằng không khí trong đơn vị vừa hồi hộp vừa tự hào. Người dân hai bên đường khi nhìn thấy bộ đội giải phóng đã chạy ra vẫy tay, trao cho họ trái cây, bánh và nước uống. Khoảnh khắc ấy đối với ông là “niềm vui mà cả đời mình không bao giờ quên.”
Ngày 30-4-1975, ông cùng đội hình tiến vào nội đô từ hướng Bình Chánh. Không khí rộn ràng, đầy hy vọng khi nhiều khu vực đã yên bình trở lại. Đó là ngày mà ông nói rằng: “Mình cảm nhận rõ rệt nhất ý nghĩa của hai chữ hòa bình.”Sau ngày đất nước thống nhất, ông Thạc tiếp tục phục vụ trong quân đội đến cuối những năm 1980. Trở về quê hương Hưng Yên, ông đảm nhiệm nhiều công việc ở địa phương, trong đó có vai trò Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh xã Trung Hòa. Ông luôn là người đi đầu trong các hoạt động tình nghĩa, hỗ trợ gia đình chính sách, xây dựng nếp sống văn hóa mới và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống quê hương.
Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn giữ thói quen đọc báo mỗi sáng, chăm chút khu vườn nhỏ sau nhà và tham gia kể chuyện truyền thống cho học sinh trong xã. Những câu chuyện của ông không phải để kể về chiến tranh dữ dội, mà để nhắn nhủ rằng hòa bình hôm nay là kết quả của sự hy sinh và đoàn kết của biết bao thế hệ.
Cuộc đời của cựu chiến binh Nguyễn Văn Thạc là hình ảnh tiêu biểu của người con Hưng Yên: chất phác, kiên cường, dũng cảm trong chiến đấu và nghĩa tình khi trở về. Ông là tấm gương để thế hệ trẻ thêm yêu quê hương và trân trọng hòa bình mà mình đang có



