Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Hưng Yên25/12/2025Trung tâm GDNN-GDTX Mỹ Hào (Trung tâm GDNN-GDTX Mỹ Hào)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ ngày 15 tháng 7 năm 1971,khi vừa tròn hai mươi tuổi.Thời điểm đó, cuộc kháng chiến chống mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt. Sau ba tháng huấn luyện, tôi được điều vào đoàn 559,làm nhiệm vụ bảo vệ và vận chuyển hàng hóa trên tuyến dường Trường Sơn, đoạn đi qua Quảng Trị - Thừa Thiên Huế.Đay là khu vực thường xuyên bị máy bay Mỹ ném bom nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam.

Cuộc sống của người lính trên Trường Sơn vô cùng gian khổ.Ban ngày ,chúng tôi đào hầm chữ A,ngụy trang lán trại và sửa đường sau mỗi đợt bom.Ban đêm đơn vị tranh thụ vận chuyển lương thực,vũ khí.Máy bay địch thường ném bom vào lúc rạng sáng và chiều tối. Có những ngày ,bom rơi liên tiếp hàng chục quả,mặt đất rung chuyển, cây rừng gãy đổ ngổn ngang.Bữa ăn của chúng tôi chủ yếu là cơm độn sắn ,đôi khi chỉ có muối vừng.Dù vậy ,không ai rời vị trí, bởi nếu tuyến đường bị phá hỏng, chiến trường phía trước sẽ thiếu lương thực và đạn dược.

Một sự việc tôi nhớ rõ xảy ra vào rạng sáng ngày 22 tháng 12 năm 1972.Hôm đó ,đơn vị tôi đang trá quân tại một khu rừng gần đường 9 – Nam Lào thì bị máy bay B-52 ném bom rải thảm.Sau đợt bom đầu tiên,đất đá vùi lấp nhiều hầm trú ẩn. Khi tiếng bom tạm ngớt, tôi nghe thấy kêu yếu ớt phát ra từ hầm bên cạnh. Đó là Hùng,đồng chí đội cùng tiểu đội với tôi,bị thảm bom găm vào chân,không thể tự di chuyển.

Lúc ấy, địch vẫn cho trực thăng quần đảo phía trên.Tôi quyết định cõng Hùng rút khỏi khu vực nguy hiểm theo con suối phía tây khu rừng.Đường trơn trượt, nhiều đoạn phait bò sát đất để tránh bị phát hiện.Máu từ vết thương của Hùng thấm ướt áo tôi,vai tôi đau nhức vì sức nặng,nhưng tôi không dừng lại.Gần mội giờ sau,tôi đưa được Hùng đến trạm quân y dã chiến. Anh dược cứu sống,còn tôi bị mảnh bom trượt qua vai trái, để lại một vết sẹo dài đến tận bây giờ.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975,khi miền Nam hoàn toàn giải phóng,tôi đang làm nhiệm vụ ở khu vực Tây nguyên. Tin chiến thắng đến với chúng tôi trong niềm vỡ òa.Tôi trở về quê hương vào cuối năm 1975,trong bộ quân phục đã bạc màu vì mưa nắng Trường Sơn.Nhiều đồng đội của tôi đã hi sinh và không có ngày trở lại.

Những năm tháng thời hoa tử ấy tuy đầy bom đạn và mất mát,nhưng đã dạy tôi hiểu thế nào là trách nhiệm của một người lính và giá trị của hòa bình. Câu chuyện tôi đã kể không phải là chiến công lớn lao,mà là những việc làm củ thể,bình dị của người lính trong chiến tranh.Đó là quãng đời không thể nào queenvaf cũng là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn