CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (17)
Chào các bạn, mình là Minh Ngọc. Hôm nay, trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho mọi người nghe về một người vô cùng quan trọng trong gia đình – ông nội của mình. Ông là một cựu chiến sĩ đã từng tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, một thời kỳ đầy mất mát nhưng cũng rực sáng tinh thần dân tộc.
Mỗi khi ngắm nhìn bức ảnh ông đứng trong bộ quân phục cũ, mình luôn cảm thấy lòng trào lên một niềm tự hào khó tả. Ánh mắt cương nghị của ông như chứa cả một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường khói lửa.
Theo lời bà nội kể lại, ông mình lên đường khi mới tròn mười tám tuổi. Lúc ấy, quê hương còn nghèo, nhưng tinh thần yêu nước thì chưa bao giờ thiếu. Ông bảo với gia đình chỉ một câu trước khi đi: “Nếu ai cũng sợ khó, sợ khổ, thì đất nước bao giờ mới được bình yên?”
Những năm tháng hành quân của ông vô cùng vất vả: đói rét, thiếu thuốc men, lại phải băng qua những cánh rừng đầy bom đạn. Nhưng ông cùng đồng đội chưa bao giờ chùn bước. Với ông, mỗi ngày còn đứng được trên đôi chân của mình là mỗi ngày phải cố gắng vì Tổ quốc.
Trong một trận đánh lớn, đơn vị của ông bị vây ráp. Một quả pháo rơi gần khiến ông trọng thương ở tay. Dù máu chảy nhiều, ông vẫn nén đau, dìu một đồng đội bị thương nặng ra khỏi vùng nguy hiểm.
Đồng đội kể lại, dù kiệt sức, ông vẫn luôn miệng nói: “Còn thở là còn chiến đấu. Còn sống là phải cứu nhau.”
Sau trận ấy, ông được chuyển về tuyến sau để chữa trị. Vết thương khiến cánh tay ông yếu dần theo năm tháng, nhưng ông luôn nói điều ông tự hào nhất không phải huân chương, mà là việc đã bảo vệ được đồng đội của mình.
Giờ đây ông đã đi xa, nhưng tấm ảnh của ông vẫn đặt trang trọng trong tủ kính của gia đình. Mỗi lần nhìn vào, mình cảm giác như ông vẫn đang mỉm cười, động viên con cháu phải sống thật tốt, thật nghĩa tình.
Tấm ảnh ấy không chỉ là ký ức về một người lính, mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, ý chí thép và lòng yêu nước chân thành của thế hệ đi trước.
Kể lại câu chuyện về ông nội, mình hiểu rằng sự bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và cả tuổi xuân của bao người lính. Là học sinh, việc mình có thể làm là cố gắng học tập, sống tử tế và biết trân trọng quá khứ.
Tấm ảnh của ông sẽ mãi là ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, nhắc mình luôn biết ơn và tự hào về truyền thống vẻ vang của dân tộc Việt Nam.



