CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (17)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Trong những năm tháng dân tộc ta sôi khí thế "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", khi
tiếng súng, tiếng bom rền vang khắp các chiến trường, có một mặt trận không tiếng
súng nhưng đầy rẫy những hy sinh, mất mát. Đó là mặt trận của lòng dân, nơi có
những người bà, người mẹ Việt Nam tay không tấc sắt nhưng đã tạo nên một thành trì
vững chãi. Họ chính là những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – những người phụ nữ đã
viết nên huyền thoại từ chính nỗi đau và sự hy sinh của mình.
Chúng ta làm sao quên được hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam. Mẹ là hiện
thân của sự hy sinh cao cả nhất với 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại đã vĩnh
viễn nằm lại chiến trường. Trong khu vườn của mẹ, có những căn hầm bí mật mà mẹ
đã đào để nuôi giấu cán bộ. Có lẽ, chưa có một thước phim hay trang sách nào lột tả
hết được gương mặt mẹ mỗi khi đón nhận thêm một tin buồn. Mẹ không gục ngã, mẹ
nén nỗi đau vào trong để tiếp tục là chỗ dựa cho những đoàn quân qua ngõ.
Thời hoa lửa, mỗi căn nhà của mẹ là một pháo đài. Mẹ không chỉ tiếp tế lương thực
mà còn dùng chính thân hình mảnh khảnh của mình để che chở cho bộ đội.Nhiều bà
mẹ đã không ngần ngại dỡ nhà, dỡ bàn thờ để lấy gỗ bắc cầu cho quân đi, hay dùng
những hũ gạo tiết kiệm cuối cùng để nuôi quân. Sự hy sinh của các mẹ không tính
bằng tiền bạc, mà tính bằng sự sống – họ sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để
bảo vệ "những đứa con chung" của Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng hình ảnh những bà mẹ Việt Nam Anh hùng vẫn luôn là
ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn các thế hệ mai sau. Các mẹ là minh chứng sống động nhất
cho câu nói: "Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên, nhưng đất nước luôn có
những người mẹ không bao giờ khuất phục."



