CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (17)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Trong cuốn sử thi bằng máu và hoa của dân tộc Việt Nam, có những cái tên đã hóa thân thành sông núi, trở thành huyền thoại ngay khi còn đang sống. Giữa những tọa độ lửa của vùng đất Quảng Bình "khoai khoai toàn nắng với gió", hình ảnh một người đàn bà chèo đò dưới làn mưa bom bão đạn đã tạc vào lịch sử một biểu tượng kiêu hùng. Đó chính là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Suốt — người mẹ của dòng sông Nhật Lệ, người đã dùng mái chèo quật ngã uy lực của phi pháo quân thù.
Mẹ Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại thôn Mỹ Cảnh, xã Bảo Ninh, thị xã Đồng Hới (nay là thành phố Đồng Hới), tỉnh Quảng Bình. Cuộc đời Mẹ trước khi trở thành anh hùng là bản sao của hàng triệu phụ nữ Việt Nam dưới ách thống trị của thực dân phong kiến: nghèo khó, lam lũ và bị tước đoạt quyền sống.
Mẹ đi ở đợ từ năm lên mười, làm thuê mướn suốt 18 năm ròng rã để đổi lấy bát cơm qua ngày. Sau cách mạng tháng Tám, Mẹ lấy chồng, làm nghề chèo đò chở thuê trên bến sông Nhật Lệ. Những tưởng cuộc đời sẽ trôi đi bình lặng bên sóng nước, nhưng khi đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, Quảng Bình trở thành "tọa độ lửa", là túi bom mà kẻ thù trút xuống nhằm ngăn chặn sự chi viện cho miền Nam. Chính tại đây, bản năng sinh tồn và lòng yêu nước nồng nàn của người phụ nữ miền Trung đã bùng lên rực rỡ.
Năm 1964, sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ, Đồng Hới trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ. Bến đò Nhật Lệ là mạch máu giao thông quan trọng để chuyển quân, vũ khí và hàng hóa. Lúc bấy giờ, Mẹ Suốt đã bước sang tuổi 60 — cái tuổi lẽ ra phải được nghỉ ngơi bên con cháu. Nhưng khi thấy bộ đội, thương binh cần qua sông, khi thấy đạn dược cần ra tiền tuyến, Mẹ đã tình nguyện nhận công việc nguy hiểm nhất: Chèo đò chở cán bộ, thương binh và vũ khí qua sông Nhật Lệ.
Suốt những năm 1964 - 1966, không quản ngày hay đêm, lúc nắng cháy thịt da hay khi mưa bom xối xả, con đò của Mẹ vẫn lặng lẽ mà kiên cường rẽ sóng. Có những ngày máy bay Mỹ quần thảo hàng chục lượt, mặt sông Nhật Lệ bị xới tung bởi những cột nước đen ngòm từ bom từ trường và thủy lôi. Người ta bảo Mẹ nghỉ, Mẹ chỉ cười: "Tui già rồi, chết cũng chẳng tiếc, chỉ sợ bộ đội không có đạn đánh giặc thôi".
Mỗi chuyến đò của Mẹ là một cuộc đấu trí, đấu lực với tử thần. Mẹ không có súng phòng không, không có giáp sắt, vũ khí duy nhất của Mẹ là đôi tay chai sần bám chặt mái chèo và một trái tim can trường "coi cái chết nhẹ tựa lông hồng". Hình ảnh cụ già tóc bạc phơ, tấm lưng còng phủ bóng xuống dòng sông đỏ rực lửa đạn đã trở thành nỗi khiếp nhược cho quân thù và là nguồn động viên vô tận cho các chiến sĩ phía bên kia bờ.
Nỗi đau và sự vĩ đại của Mẹ Suốt không chỉ nằm ở tinh thần chiến đấu, mà còn ở tình mẫu tử bao la Mẹ dành cho những người lính. Với Mẹ, mỗi chiến sĩ bước lên đò đều là con, là cháu ruột thịt. Mẹ chăm sóc thương binh như chăm sóc khúc ruột của mình, nhường từng miếng cơm, bát nước, che chắn cho các anh trước làn đạn lạc.
Nỗi đau của người mẹ thời hoa lửa trong Mẹ Suốt là sự lo âu đau đáu cho vận mệnh đất nước hòa quyện với tình yêu thương con người. Mẹ không chỉ chở người, Mẹ chở cả niềm tin của hậu phương gửi ra tiền tuyến. Những chuyến đò của Mẹ đã nối liền mạch máu giao thông, giúp quân ta giữ vững trận địa, góp phần làm nên những chiến thắng oanh liệt trên mảnh đất Quảng Bình "tuyến đầu miền Bắc".
Năm 1967, Mẹ Nguyễn Thị Suốt vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Khi đứng trên bục vinh danh tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn quốc, người mẹ nghèo ấy vẫn giản dị trong bộ quần áo bà ba, chân chất nhưng đầy khí phách.
Chiến tranh chưa bao giờ có lòng trắc ẩn. Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một trận oanh tạc dữ dội của máy bay Mỹ tại bến đò Bảo Ninh, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh ngay trên tay chèo của mình. Mẹ ngã xuống khi đất nước sắp bước vào những ngày bình minh của độc lập, để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho đồng bào và chiến sĩ
Mẹ Suốt là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Nỗi đau của Mẹ không làm Mẹ yếu mềm, mà trái lại, nó kết tinh thành ý chí thép đá để đối đầu với bạo tàn. Câu chuyện về Mẹ Suốt nhắc nhở thế hệ trẻ ngày nay rằng: Hòa bình này được xây đắp từ những mái chèo bình dị, từ những tấm lưng còng và từ những trái tim vĩ đại như Mẹ.
Mẹ không còn chèo đò trên sóng nước Nhật Lệ nữa, nhưng "con đò lịch sử" của Mẹ vẫn đang chở những giá trị nhân văn cao đẹp nhất của dân tộc Việt Nam đi tới tương lai.
Nguyễn Mai Lan - NNA4 - K48
DTF25103215



