Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (17)

Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Lan

Quảng Ninh04/07/2026Trần Mạnh Quân (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin, Trường Đại học Hạ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Nhân vật: Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Lan

Trong một lần được gặp gỡ và trò chuyện với bà Nguyễn Thị Lan – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, tôi đã thực sự xúc động trước những câu chuyện mà bà chia sẻ.

Bà kể rằng, năm 1968, khi mới tròn 17 tuổi, bà đã viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy, bà còn rất trẻ, nhưng trong tim luôn cháy bỏng một niềm tin mãnh liệt: góp sức mình để bảo vệ Tổ quốc.

Nhiệm vụ chính của bà và đồng đội là mở đường, vận chuyển lương thực, vũ khí và san lấp hố bom. Công việc vô cùng nguy hiểm, bởi bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Có những ngày, cả đội phải làm việc xuyên đêm dưới mưa bom bão đạn, chỉ để đảm bảo tuyến đường không bị gián đoạn.

Bà nhớ nhất một lần đang làm nhiệm vụ thì máy bay địch bất ngờ ném bom. Đất đá tung lên, khói lửa mù mịt. Khi tỉnh lại, bà thấy mình bị thương ở chân, nhưng điều khiến bà đau lòng hơn là một số đồng đội đã mãi mãi không trở về. Bà nghẹn ngào nói: “Chúng tôi lúc đó chỉ biết nắm tay nhau mà vượt qua, vì nếu mình gục ngã thì ai sẽ tiếp tục con đường này?”

Dù bị thương, bà vẫn kiên quyết xin ở lại đơn vị. Với bà, rời xa đồng đội trong lúc khó khăn là điều không thể chấp nhận. Chính tinh thần kiên cường ấy đã giúp bà cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Sau ngày đất nước hòa bình, bà trở về quê hương, mang theo những vết thương chiến tranh và ký ức không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn luôn lạc quan, tích cực tham gia các hoạt động địa phương và kể lại những câu chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ.

Qua câu chuyện của bà, tôi hiểu rằng những con người bình dị ấy đã làm nên những điều phi thường. Họ chính là những nhân chứng lịch sử sống, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về một thời kỳ hào hùng nhưng cũng đầy gian khổ của dân tộc.

Tôi cảm thấy vô cùng biết ơn và tự nhủ bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn