CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (17)
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, người Mẹ Việt Nam luôn là hậu phương vững chắc cho dân tộc. Mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng lại âm thầm hy sinh cả cuộc đời cho đất nước.
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, người Mẹ Việt Nam luôn là hậu phương vững chắc cho dân tộc. Mẹ không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng lại âm thầm hy sinh cả cuộc đời cho đất nước. Có những người Mẹ tiễn chồng, tiễn con ra trận rồi lặng lẽ chờ đợi trong nỗi nhớ và lo âu khôn nguôi. Khi nhận tin mất mát, Mẹ đau đớn nhưng vẫn gạt nước mắt để tiếp tục sống, tiếp tục góp sức cho cách mạng. Tôi từng nghe kể về một người Mẹ ở miền Nam, ngày ngày nuôi giấu cán bộ ngay dưới căn hầm nhỏ sau nhà. Dù bị địch tra hỏi, đe dọa, Mẹ vẫn kiên cường không khai nửa lời. Với Mẹ, bảo vệ cách mạng cũng chính là bảo vệ tương lai của dân tộc. Sự mạnh mẽ ấy khiến tôi vô cùng khâm phục. Hình ảnh người Mẹ Việt Nam khiến tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều hy sinh thầm lặng. Mẹ giống như ngọn lửa hồng âm ỉ cháy giữa lòng dân tộc, truyền cho các thế hệ sau lòng yêu nước và ý chí kiên cường không bao giờ tắt.



