Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Hưng Yên30/12/2025Nguyễn Tiến Thành (Lớp 9B , Trường TH&THCS Thành Công , xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ vào một buổi sáng mưa lất phất. Con đường làng bùn đất nhão nhoẹt, mẹ đứng ở cổng nhà nhìn theo cho đến khi bóng tôi khuất hẳn. Khi ấy, tôi chưa kịp hiểu rằng cuộc chia tay đó sẽ kéo dài bao lâu, chỉ biết trong tim mình có một cảm giác rất lạ — vừa lo sợ, vừa quyết tâm.

Những tháng đầu ở đơn vị, chúng tôi được rèn luyện liên tục. Ban ngày hành quân, ban đêm đào hầm, học cách đối mặt với những tình huống khắc nghiệt nhất. Ai cũng gầy đi, da sạm nắng, nhưng ánh mắt thì ngày càng cứng cỏi. Khi bước vào chiến trường thực sự, tôi mới hiểu rằng mọi bài tập trước đó chỉ là sự chuẩn bị cho một thực tại khốc liệt hơn nhiều.

Trên tuyến đường Trường Sơn, bom đạn gần như không ngày nào ngớt. Có những buổi trưa nắng gắt, máy bay địch gầm rú trên đầu, rồi từng loạt bom trút xuống làm rừng núi rung chuyển. Chúng tôi lao nhanh xuống hầm, đất đá văng tung tóe, hơi nóng hắt vào mặt khiến tôi choáng váng. Có lúc, tôi tưởng mình không thể nghe được gì nữa ngoài tiếng ù ù trong tai. Khi đứng dậy, nhìn quanh chỉ thấy khói bụi mịt mù và những gương mặt tái đi vì căng thẳng.

Một lần, đơn vị tôi được lệnh chốt giữ một cao điểm quan trọng. Đêm xuống rất nhanh, bóng tối bao trùm, chỉ còn tiếng côn trùng và những âm thanh rời rạc của chiến trường. Rồi bất ngờ, giao tranh nổ ra. Tiếng súng vang lên dồn dập, ánh chớp lóe sáng từng khoảng rừng. Tôi bắn theo hiệu lệnh, tay run nhưng không được phép chậm lại. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, tôi nhìn thấy một người bạn thân trong đơn vị ngã xuống. Tôi gọi tên anh, nhưng không có tiếng trả lời. Cảm giác trống rỗng ập đến, nhưng tôi buộc phải nuốt chặt nỗi đau vào trong, tiếp tục nhiệm vụ.

Sau trận đánh, cao điểm được giữ vững, nhưng đơn vị tôi không còn đủ quân số như trước. Chúng tôi thu dọn lại vị trí, lặng lẽ đặt những chiếc mũ sờn cũ bên cạnh những người đã nằm lại. Không ai nói lời nào. Sự im lặng lúc ấy nặng nề hơn bất kỳ tiếng nổ nào.

Những ngày tiếp theo, chiến tranh dường như không cho chúng tôi nghỉ ngơi. Hành quân, chiến đấu, rồi lại hành quân. Có những đêm tôi nằm trong hầm, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần đất, trong đầu vang vọng tiếng bom và hình ảnh đồng đội. Tôi tự hỏi liệu mình có thể sống sót đến ngày trở về hay không. Nhưng sáng hôm sau, khi nghe tiếng gọi nhau dậy, nhìn thấy những gương mặt quen thuộc vẫn còn bên cạnh, tôi lại đứng lên, khoác súng và tiếp tục đi.

Giữa lửa đạn, tình đồng đội trở thành điều quý giá nhất. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước hiếm hoi, từng miếng lương khô, và cả những câu chuyện về quê nhà. Có người hứa sẽ trồng lại vườn cau sau chiến tranh, có người mơ được đi học tiếp. Những ước mơ giản dị ấy giúp chúng tôi tin rằng cuộc chiến này, dù dài và đau thương, cũng sẽ có hồi kết.

Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi không khóc, nhưng tim tôi run lên vì nhẹ nhõm. Tôi nghĩ đến những người đã không kịp chứng kiến ngày này, nghĩ đến tuổi trẻ của mình đã gửi lại nơi chiến trường. Khi trở về quê, con đường làng vẫn nhỏ hẹp như xưa, nhưng tôi thì đã khác. Chiến tranh đã đi qua đời tôi, để lại những ký ức không thể xóa — đau đớn, mất mát, nhưng cũng đầy tự hào.

Tôi là một người lính thời chống Mỹ. Tôi không kể câu chuyện này để nhắc lại hận thù, mà để nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao năm tháng gian khổ và hy sinh của những con người bình dị như chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn