Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (18)

Hưng Yên16/12/2025Trần Minh Trí - học sinh lớp 6C (Trường TH&THCS Bình Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xin chào các bạn.Tôi là Minh Trí đến từ chi đội lớp 6C. Tôi muốn kể
cho các bạn nghe 1 câu chuyện về 1 nhân chứng sống trong lịch sử . Đã trải
qua cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc vĩ đại.
-Ông là thương binh ở xóm tôi
-Ở cuối xóm tôi có ông Phúc– một cựu chiến binh năm nay đã ngoài bảy
mươi. Ông bước đi chậm chạp, chiếc chân trái lúc nào cũng hơi kéo lê vì vết
thương còn lại sau chiến tranh. Nhưng đôi mắt ông thì lúc nào cũng sáng, hiền
và tràn đầy nghị lực.
Ngày nhỏ, tôi rất hay sang chơi trước hiên nhà ông. Thấy tôi tò mò nhìn
vào những tấm huân chương nằm ngay ngắn trong chiếc tủ gỗ cũ, ông chỉ
cười rồi kể: “Ngày xưa, ông mang ba lô lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc.
Bom đạn ác liệt lắm, nhưng đồng đội thương nhau như ruột thịt, chẳng ai nghĩ
đến chuyện lùi bước.”
Ông từng tham gia một trận đánh lớn, nơi mà đơn vị của ông phải giữ bằng
được con đường vận chuyển lương thực cho chiến trường. Trong lúc chiến
đấu, ông bị mảnh pháo găm vào chân. Đồng đội cõng ông suốt đêm băng rừng
về trạm cứu thương. Ông thoát chết, nhưng không thể trở lại chiến tuyến nữa.
Mỗi lần kể đến đây, ông nhìn ra xa, giọng trầm xuống:
“Ông còn sống là nhờ đồng đội. Nhiều người không trở về. Mình phải sống
sao cho xứng đáng với họ.”
Giờ đây, dù đã già, Ông Phúc vẫn luôn giúp đỡ hàng xóm, dạy trẻ con trong
xóm cách gấp cờ, hát Quốc ca, và kể chuyện về những năm tháng không bao
giờ quên. Đối với tôi, ông là tấm gương sáng, là minh chứng cho một thời
“hoa lửa” đầy hy sinh và kiêu hãnh.
Nhờ những câu chuyện của ông , tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự
nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao
con người. Và tôi tự nhủ sẽ phải sống thật tốt để xứng đáng với thế hệ đã đi
trước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn