Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Hưng Yên01/01/2026Hoàng Minh Phương Chi đoàn:11A94 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn in đậm trong tâm trí những người đã đi qua nó. Mỗi câu chuyện của các cựu chiến binh – những nhân chứng sống của lịch sử – luôn mang trong mình sự hào hùng, bi tráng và đầy xúc động. Trong một lần được trò chuyện với một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, tôi như được trở lại với một thời máu lửa, nơi ý chí kiên cường và tình yêu Tổ quốc của người lính tỏa sáng. Câu chuyện của ông mở ra những trang sử chân thật, giúp tôi hiểu thêm về những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước

Trong hành trình tìm hiểu về những trang sử hào hùng của dân tộc, tôi đã có cơ hội được trò chuyện với một cựu chiến binh – người đã trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, nơi được mệnh danh là “chảo lửa” của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Câu chuyện của ông, với những ký ức vừa hào hùng vừa bi tráng, đã mở ra trước mắt tôi cả một thời hoa lửa mà thế hệ trẻ hôm nay chỉ có thể nghe qua sách vở.

Nhân chứng kể lại câu chuyện thời hoa lửa là ông Hoàng Quốc Bình, sinh ngày 10/10/1954, quê tại thôn Kim Tháp, xã Việt Tiến, tỉnh Hưng Yên. Xuất thân trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, ông sớm ý thức được trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc. Tháng 11 năm 1971, khi mới mười bảy tuổi, ông lên đường nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị C3 – D3 – E104. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, bằng tinh thần kiên cường và sự phấn đấu không ngừng, ông giữ chức vụ Chính trị viên trưởng Đại đội, trực tiếp tham gia nhiều trận chiến ác liệt, đặc biệt là tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Đến tháng 5 năm 1982, ông phục viên, trở về quê hương tiếp tục cống hiến cho cộng đồng và đảm nhận vai trò Chi đội trưởng Hội Cựu chiến binh thôn Kim Tháp, xã Việt Tiến, tỉnh Hưng Yên. Cuộc đời binh nghiệp và những ký ức chiến tranh của ông là nguồn tư liệu quý giá, giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu thêm về một thời hào hùng của dân tộc.Trước ngày lên đường nhập ngũ, ông Hoàng Quốc Bình nhớ lại rằng trong lòng mình là sự hòa lẫn của nhiều cảm xúc khó tả. Ở tuổi mười bảy đôi mươi, ông vừa háo hức, tự hào vì sắp được khoác lên mình màu xanh áo lính, vừa có chút lo lắng vì không biết điều gì đang chờ đợi phía trước. Nhưng hơn tất cả là tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước thôi thúc ông ra đi. Ông kể rằng hôm chia tay, mẹ ông nghẹn ngào dặn dò, còn cha chỉ lặng lẽ nắm chặt tay ông, cái siết tay chứa đựng cả niềm tin và sự gửi gắm của gia đình. Chính khoảnh khắc ấy đã tiếp thêm cho ông sức mạnh để bước vào cuộc đời chiến sĩ.

Khi hành quân vào chiến trường Quảng Trị bằng đường Trường Sơn, cảm xúc trong ông thay đổi nhanh chóng. Con đường trường chinh đầy gian khổ khiến ông cảm nhận sâu sắc hơn ý nghĩa của hai chữ “chiến tranh”. Đêm đầu tiên hành quân trong rừng tối mịt, tiếng máy bay gầm rú trên đầu và tiếng bom nổ vọng lại khiến ông choáng ngợp và có chút sợ hãi. Nhưng khi nhìn những người đồng đội đi trước, dáng lưng cứng cỏi, bước chân kiên định, ông tự nhủ mình cũng phải mạnh mẽ như họ.

Trên đường Trường Sơn, mỗi bước chân là một thử thách. Đêm hành quân dài vô tận, ngày ẩn mình dưới tán rừng để tránh địch; giày dép không đủ nên có khi ông phải đi chân đất, bàn chân rớm máu vì đá sắc và vắt rừng. Có những lúc đói đến cồn cào, chỉ còn vài mẩu lương khô chia nhau. Nhưng chính trong gian khó ấy, ông cảm nhận rõ hơn tình đồng chí, đồng đội – những con người trẻ tuổi cùng chung chí hướng, cùng nhau vượt dốc, băng suối và chia sẻ từng ngụm nước.

Ông nói rằng chính hành trình Trường Sơn đã rèn giũa ý chí của ông, biến nỗi sợ thành lòng dũng cảm, biến những bước chân run rẩy đầu tiên thành sự kiên định của một người lính sẵn sàng bước vào “chảo lửa” Quảng Trị để bảo vệ Tổ quốc..

Ông kể rằng thời điểm bước vào chiến trường, ông và đồng đội đều mang trong mình tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tuy đất nước đang gặp muôn vàn khó khăn về kinh tế, xã hội, nhưng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc những chàng trai tuổi mười tám đôi mươi lên đường “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Ông và đồng đội hành quân vào chiến trường Quảng Trị – nơi bom đạn dày đặc, khói lửa mịt mù, nơi mỗi mét đất đều thấm đẫm biết bao mồ hôi và máu của người lính.

Những ngày tháng vượt Trường Sơn để vào chiến trường là ký ức mà ông không bao giờ quên. Con đường hành quân hiểm trở, núi cao, suối sâu, đêm xuống trời tối như mực. Máy bay Mỹ liên tục đánh phá, bom trút xuống không ngừng nghỉ khiến cả cánh rừng như rung chuyển. Để đảm bảo an toàn, đoàn quân phải hành quân ban đêm và ẩn mình ban ngày. Tư trang thiếu thốn, chỉ có vài thanh lương khô, vài chục cân gạo trên vai. Không có giày dép, nhiều khi phải đi chân đất băng rừng, lội suối, để rồi lũ vắt bám đầy chân khiến ai cũng khó chịu vô cùng. Những cơn sốt rét hành hạ, người mệt lả, tay chân rã rời, nhưng người lính chỉ biết tự động viên mình và đồng đội, tuyệt nhiên không ai dám than vãn với chỉ huy.

Những hình ảnh các anh chiến sĩ hành quân trên đường Trường Sơn –Internet

Bài thơ “Bước chân hành quân”- Tố Hữu

“Đêm Trường Sơn nhớ Bác

Gió lay ngản cây rừng

Bước chân người chiến sĩ

Đêm nay về Bác không?”

Những câu thơ tái hiện hình ảnh người lính hành quân giữa Trường Sơn,dù mệt mỏi nhưng luôn hướng về lý tưởng lớn

Ông nghẹn lại khi nhắc đến những ngày chiến đấu trong Thành Cổ Quảng Trị. Bom đạn dội xuống như mưa, khói lửa nhuộm đỏ cả bầu trời. Có những hố bom chưa kịp lấp thì đã bị khoét sâu thêm bởi những trận dội bom liên tiếp. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, trong tay những người lính sống sót còn lại là nhiệm vụ chôn cất tạm thời, chỉ mong tin tức có thể tới được gia đình liệt sĩ. Sợ hãi, mất mát, nỗi ám ảnh về cái chết luôn cận kề – thế nhưng trên tất cả là ý chí kiên cường, tinh thần thép của “Bộ đội Cụ Hồ”. Dù bị thương nặng ở chân và phải đưa về tuyến sau điều trị, ông vẫn dõi theo từng tin tức từ mặt trận và nghẹn ngào khi nghe lệnh rút quân tại Thành Cổ\

Những hình ảnh tại chiến trường Quàng Trị năm 1972 -Internetr

Bài thơ “Thành cổ Quảng Trị”-Nguyễn Khoa Điềm

“Sông Thạch Hãn chảy dài trong ký ức

Những linh hồn hóa ngọn cỏ xanh non

Ba mươi mốt ngày đêm bom trùm lửa vùi

Vẫn còn đó dáng người không cúi mặt…”

Bài thơ “Khúc tráng ca Thành cổ”-Tạ Anh Thư

“Máu người đổ để thành dòng Thạch Hãn

Đêm thị thành mưa lửa vẫn không lui

Những người lính trẻ nằm trong đất mặn

Trái tim còn giữ nhịp tháng Bảy rơi…”

Sau chiến tranh, ông cùng đồng đội trở về đoàn 155 Hải Hưng rồi trở lại quê nhà, bắt đầu cuộc sống đời thường. Thời hậu chiến khó khăn chồng chất, cả nước vừa khắc phục hậu quả chiến tranh vừa đối mặt với cơ chế quan liêu bao cấp. Thế nhưng, với tinh thần bền bỉ của người lính, ông cùng gia đình và tập thể địa phương chung sức vượt qua gian khổ, xây dựng kinh tế, ổn định đời sống. Đến những năm 1985 – 1986, khi đất nước đổi mới, kinh tế khởi sắc, ông càng tin tưởng hơn vào đường lối lãnh đạo của Đảng. Từ đó, ông chọn con đường công tác nhà nước và hiện nay là phó thôn Kim Tháp, xã Việt Tiến, tỉnh Hưng Yên.

Khi được hỏi về thế hệ trẻ ngày nay, mắt ông ánh lên niềm tin và tự hào. Ông cho rằng lớp trẻ đang phát huy tốt truyền thống cha anh, không ngừng học hỏi, tiếp cận khoa học – kỹ thuật hiện đại, chuyển đổi số, kinh tế số… – những lĩnh vực mà thế hệ ông chưa từng có cơ hội tiếp cận. Ông cảm nhận rõ tình yêu nước trong thế hệ trẻ vẫn mãnh liệt như những thanh niên thời chiến. Việt Nam hôm nay có vị thế ngày càng cao trên trường quốc tế, và đó là điều khiến những người lính già như ông vô cùng phấn khởi.

Cuối buổi trò chuyện, ông gửi gắm lời nhắn nhủ: “Các cháu hãy học nữa, học mãi như lời Bác Hồ dạy. Hãy giữ vững tinh thần yêu nước, đoàn kết, tự hào dân tộc để đưa đất nước ta sánh vai với các cường quốc năm châu như Bác hằng mong muốn.”

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và niềm tin vào tương lai. Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những giá trị của nó vẫn còn vẹn nguyên, tiếp tục soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn